Lối em về lau chạm ngực
Heo may
buồn thì thầm to nhỏ
Gương
mặt úa nhàu trên nền thời gian quạnh vắng
Ai
khóc, ai cười loài nhện giăng tơ lưới bẩy giọt sương.
Em miết
thời gian xóa dấu vết cái nắm tay đầu đời
Bờ cỏ
dày nguyên sinh vẫn xanh tươi trên nền trời xám ngắt
Giữa
không trung bời bời một bụng gió cào bờ trường rạn nứt
Anh đã
thành rêu phong tháp cổ
Trườn u
hoài qua bão táp phong sương
Dắt em
qua miền cổ tích, nắm tay nẻo vắng, sao mờ trăng lặn, cuộc hành trình không đất
hẹn bổng hóa người dưng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét