Mấy ngày qua trên diễn đàn liên mạng, cộng đồng được chứng kiến sự vụ "xích mích" giữa hai CEO của công ty BA VÀNG và công ty GIÁC NGỘ. Người thì nói là "con gà tức nhau tiếng gáy", kẻ nói xung đột chia phần, kẻ có lòng thì khuyên "gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau". Thực ra thương trường nào chả là chiến trường, thương thì gian, gian tham mới có thể sinh ra giá trị thặng dư...Từ các biểu hiện biến dị nơi cửa từ bi thời gian qua, ta nhận thấy vấn đề tôn giáo nóng hơn bao giờ hết.
Như Lai đã là con người của Lịch Sử, những gì ông khảo nghiệm, nhận thức, đúc kết đã thuộc quá khứ xa lạ. Những thứ còn lại được truyền thừa bằng ngôn lời với vô số dị bản không thể xác định rõ. Cho nên ngày nay con đường cốt lõi của Như Lai đi đã bị phân cắt ra nhiều nhánh/ dòng với vô số những biến tướng, dị dạng. Chùa chiền đã trở thành một doanh nghiệp, dùng Như Lai để đánh lừa sự si ám mông muội của những tín đồ ngoan đạo và trục lợi bằng đồng tiền bố thí của họ.
Khi hành vi buôn bán Như Lai trở thành một nghề thì mọi giá trị đã bị hoán đảo, mọi giới hạn đã bị phá bỏ, mọi đạo đức, luân lý, nền nếp cổ truyền, nét đẹp văn hóa sẽ bị xô đổ. Nhà chùa mọc lên như nấm, những kẻ gọt đầu mặc áo sơ mi nâu gia nhập vào băng đảng buôn thần bán thánh ngày càng nhiều và đang thao túng hoạt động thực hành nghi lễ tín ngưỡng trên khắp đất nước. Chùa chiền bỗng dưng trở thành nơi huyên náo, tụ điểm du lịch, nơi để sinh lợi phát lời trên những phù phép giả trá nào là thỉnh oan hồn trái chủ, đốt vàng mã, cầu siêu, cầu vong, khất thực, gửi hương linh lên ăn mày cửa Phật, nào những hành vi ăn chơi thác loạn, những trò thư phù hư ảo, những sự việc đăng đàn phát ngôn thiếu chuẩn mực, hiểu biết về đạo của các nhà tu hành đã phần nào vạch trần chân tướng trá hình giả dạng nơi Tăng-Ny, chốn tịnh thất.
Hệ quả là cả xã hội sẻ hỗn mang trong việc nhìn nhận những giá trị đích thực của Phật Giáo. Chiếu theo kinh con tê ngưu của Phật Tổ ta sẽ thấy rõ con đường của Đức Phật là con đường giác mê khải ngộ, khử ám hồi minh, con đường tránh xa vạn lỵ những mối ràng buộc của huyết thống, nhân cảm ở đời để làm một kẻ hành nhân nẻo vắng, thực hiện hạnh sống một mình như con tê ngưu. Chính vì thế Đức Phật đâu khích lệ sự phơi bày, đăng đàn diễn thuyết hay là thực hiện những thực hành nghi lễ ồn ào đảo lộn làm xáo trộn nơi cửa thiền vốn dĩ tịnh vắng linh thiêng. Sự huyên náo không phải trạng thái của chùa chiền, đó là miền tịnh thổ cần sự im vắng đến tuyệt đối, thì những nhà chân tu mới có thể làm chủ được sinh già bệnh chết và thực hiện được lý tưởng giải thoát.
Chùa chiền của Đức Phật chỉ là phiên lá đơn sơ, của cải của Đức Phật là tấm nhẫn nhục y che thân, tinh thần của Đức Phật là lòng vô cầu vô lượng. Phật Tổ sống như con Tê Ngưu lánh hoàn toàn những nối kết thông tục đời thường. Phật cũng ít khi bước lên giảng đàn để giảng đạo. Người truyền đạo bằng năng cảm và kiệm lời tối đa. Để tránh tâm vọng động, Ngài luôn tìm cách đặt mình bất động để hoàn toàn tĩnh tâm và siêu thăng thoát tục. Thế nhưng học trò tự xưng của Ngài thời nay ưa sự náo nhiệt, biến chùa chiền thành nơi cung vàng điện ngọc. Những công trình được xây dựng bằng hồn thiêng sông núi, hàng ngàn xác gỗ thân cây ngã xuống, gây bao hệ lụy cho môi trường sống của các loài động vật và cả nhân loại. Điều đó đi trái lời Phật dạy. Các ngày hội tôn giáo được thực hiện hoành tráng, gây nên cảnh chen lấn xô đẩy, và những trò cúng kiếng phản cảm, phản văn hóa, thể hiện sự bạc nhược của nền tôn giáo nước nhà, mà đặc biệt là nơi tín ngưỡng Như Lai. Trong khi các công trình hoành tráng bỏ hoang, chỉ lác đác mấy ông trọc đầu đi vào đi ra, thì ở trên đất nước bao nhiêu cảnh người không nhà, đang bán sinh bán tử nơi đầu đường xó chợ. Bao nhiêu những kiếp người đang điêu linh nơi cùng non tận thủy với đời sống tạm bợ không biết đến ngày mai.
Suy cho cùng mỗi người một nghiệp, ai cũng có nỗi khổ niềm đau riêng. Nhìn rõ những bất công, suy đồi, mất thăng bằng trên khung trục nhân sinh, nhưng rồi cũng phải đành chấp nhận. Bởi lẽ "lòng ta thành con rối, cho cuộc đời giật giây". Phải chăng, chúng ta đang là con rối trong bàn tay con tạo, ngẫm ra thì đắng mà đành phải ngậm đắng nuốt cay...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét