Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2022

*

Tôi muốn cắt đứt mối lương duyên nặng nghĩa với nghề dạy học. Nhưng cũng không chắc có thể chống lại thiên mệnh, vì hiện tại chưa nhìn thấu con đường nào khác. Lần này tôi lại linh cảm mình sắp trở về dạy học, nhưng tôi lại không còn nhiệt huyết với nghề. Thậm chí sợ nó, ghét nó, rủa nguyền nó. Nhưng cuộc đời không ai có quyền được đứng hình, sẽ bị đuổi xô theo dòng sông định mệnh. Giữa cái xô bồ của SG này không thể làm một người hướng nội, không thể đòi hỏi sự tĩnh lặng an yên. Buộc/ bị/ được dấn thân, nhập cuộc điên cuồng đó mới là đích thực của cuộc đời. Tôi muốn thay đổi nhận thức của bản thân, tôi cự quậy quẫy đạp tìm lối thoát cho sự bế tắc này, nhưng càng vùng vẫy càng chết đắm. Tôi biết làm sao, đi đâu giữa những sống sượng đau thương của cuộc đời. Tôi muốn là kẻ thất học vô đạo, người trong bao, không gia đình, một sinh thể phù du hiển vi nào đó hoàn toàn vô giá trị với mọi lý lẽ ở đời.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...