"Em theo đời cơm áo.
Mai ra cùng phố xôn xao.
Bao nhiêu ngày yêu dấu tan theo
Ta ôm tình nặng trĩu
Nghe quanh đời mưa bão,
Ôi những ngày yêu dấu bọt bèo."
(Trịnh)
Lời hát như đâm thúc vào tâm trí, rỉ ứa ra bi kịch của cả một thời trai trẻ xanh tươi, giờ đã hư hao, chìm lút như con tàu khát tình yêu và tự do chết đắm. TCS đã thốt lên "Ôi những ngày yêu dấu bèo bọt", cuộc đời là những phiến đoạn hình ảnh lắp ghép. Quá khứ như giấc mơ, cơn mộng, như lời nguyền dưới đáy thời gian. Thi thoảng thức động tâm trí, đốt đống tro tàn mà nhen lò kỉ niệm, đặng sưởi ấm cho đỡ quặn lòng đau...:
"Nơi em về ngày vui không em
Nơi em về trời xanh không em
Ta nghe từng giọt lệ
Rớt xuống thành hồ nước long lanh"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét