Thứ Ba, 16 tháng 8, 2022

Sau tất cả

Năm tháng qua đi, mình dùng blog này làm chỗ chứa nước mắt. Những giọt nước mắt sau những đổ nát, sa ngã, trượt dài trong chuỗi mưu cầu dục vọng. Nước mắt đàn ông không thể rơi dưới bóng mặt trời, nên càng phải yếm dấu nó đi trong một khu mật nào đó, và cách giết chết những trang giấy với đời sống trắng bằng những vết mực chứa đựng bao sấp ngửa bồn chồn, buồn giận xót xa và cả những hằn học hận thù ghê tởm của kẻ mang danh nghĩa con người đó là một lựa chọn chân xác lúc này. Mà thực ra, tận cùng của nỗi đau khổ thì cũng không thể chảy ra được giọt nước ép lòng nào. Đó chẳng phải giọt nước mắt hay màu mắt của sự yếu đuối, mềm lòng đáng thương mà nó chứa đầy oán ghét, uất hận như vết trầm lưu minh chứng cho một đời sóng gió đi tìm cầu, đòi hỏi, tham vọng về danh phận, tài phú. 




Đến một lúc nào đó sau những chấp mê bảo thủ về ngày tháng vội đi không được như ý. Tôi lại trở về nguyên vẹn nhịp đập đời thường, đua bơi cùng ngọn bút, trút thả bao nhiêu bệnh hoạn, tắc tỵ, đau đớn, bế cùng vào nơi đây, để phần nào thoát khỏi sông mê bể khổ. Tôi đã ngại vội vã, đã sợ ganh đua, đã thôi ước mơ và không còn băn khoăn về thân phận nữa. Ngôn ngữ đã tỏ tường tôi, tôi tìm đến ngôn ngữ, đi sâu vào lòng tiếng, nở rộng những chân trời khả thể, để yêu sâu đậm hơn với cuộc đời, dưới thăm thẳm nỗi đau trồi sụt lên mầm non sự sống.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...