Thứ Ba, 16 tháng 8, 2022

Chuyện cái loa phường

Thay cho gõ mỏ ngày xưa, loa phường đã trở thành công cụ thông tin hữu ích một thời ở xứ ta. Liệu bây giờ, giữa thời buổi thịnh hành của công nghệ với hiệu quả ưu việt của mạng xã hội và các hình thức thông báo thông tin khác, loa phường có trở nên lạc hậu, vô dụng và làm phiền đến đời sống cộng đồng tiến bộ hay không?

Loa phường là kỉ niệm của một thời, là tiếng nói công suất của Đảng, là biểu tượng của tinh thần tuyên truyền, tuyên thệ và phục vụ cho công tác tuyên giáo của nhà nước. Loa phường cũng tạo ra niềm vui cho thời buổi thóc cao gạo kém, chưa có đủ các phương tiện công nghệ giải trí như bây giờ. Thế nhưng có lẽ đã đến lúc để loa phương vào viện bảo tàng, bởi vì nó đã hết trách nhiệm lịch sử,  yên nghĩ đó là một sự khoan dung đối với nó. Trong thời buổi dường như đã quá ô nhiễm tiếng ồn và tính hiệu quả trỗi vượt của sự kết nối cộng đồng bằng hình thức liên mạng, thì loa phường nên im hơi bạt tiếng cho đặng bình yên. Những cơn líu lo vào bình minh hay buổi hoàng hôn của loa phường đang thách thức sự nhẫn nại của những người đã ngán ngẫm với âm thanh (âm thanh của cuộc sống xô bồ, của đổi chác mưu sinh...). Tiếng nói loa phương trở thành sự tác động thô lỗ và thô thiển lên thính giác của cộng đồng và không còn phù hợp với bối cảnh thời đại. 



*Nhắc chuyện loa phương nhớ thời gõ mõ có bài vè vui nhộn:

"Chiềng làng, chiềng xã
Thượng hạ tây đông
Con khóc dỗ lại
Chồng đập nín đi"




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...