Mặt trời nghiêng nắng
Biển chiều im vắng
Con sóng bạc màu- áo thiên nga.
Trước cung đường Mỵ Châu
Vẫn còn thơm giọt máu
Trọng Thủy tìm chi?
Vết lông vũ ngàn năm bạc trắng.
An Dương Vương bài học giữ nước
Tới cùng non tận thủy mới nhận ra, thuyết âm mưu.
Trời nổi sóng ba đào, Loa thành đỏ máu
Cơ đồ theo khói bay vào dĩ vẵng.
Ngàn năm công tội
Hậu thế trách cười với người minh quân ấy
Ỷ thế nỏ thần mà quên phần cảnh giác
Để phụ tử tương tàn, nước mất nhà tan...
Tôi trở về Đền Công, thông reo biển hát
Tượng cụt đầu vết cắt như còn đau
Biển chiều nay đổ màu như máu
Khóc cho nàng, người công chúa nước Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét