Cha ôm tôi vào lòng, hôn lên vầng trán trỉn mồ hôi lúc tôi vừa đi học về. Khoảnh khắc đó vào năm tôi lớp một, và là dấu ấn duy nhất về tình cha thiêng liêng còn đọng lại trong tâm trí của tôi ở buổi đồng ấu.
Cha- như căn nhà oằn lưng hứng chịu gió
mưa và bao nghiệt bão. Đời trải “mưa Âu gió Mỹ” ra bắc vào nam để đổi chác mưu
sinh, cha già đi trước tuổi, mái đầu phủ hoa tuyết, nước da xạm, cánh
tay lao động vạm vỡ vươn dài. Cha ít khi thân mật, gần gũi mà cứ âm thầm, lặng lẻ,
thương con đứt ruột sau vẻ lạnh lùng xa cách.
Cha đi bộ đội, năm 1987 sang Đức làm ăn,
ba năm sau khi Đông- Tây tan rã, cha trở về sống kiếp thợ hồ. Và đến năm 1997, chú
trâu nhỏ chính thức được nghe tiếng sáo mục tử, tôi ra đời trong niềm hạnh phúc vỡ
òa của cả gia đình. Lớn lên trên mảnh đất cằn cỗi đang nằm ải chờ người gieo trồng. Cha
mẹ nuôi ba chị em ăn học, những ngày tháng tuổi thơ chật vật, gánh nặng cơm
áo ghì sát đất, khiến cha không ít lần gieo cuồng phong nghiệt bão.
Nhớ những buổi đợi cơm cha đi làm về. Nếu
tiếng xe máy về sớm thì chị em tôi thở phào nhẹ nhõm, còn muộn hơn thì xác
định cơm chẳng ngon, canh chẳng lành vì lúc đó cha đã say khướt. Miền nông thôn,
nghề thợ hồ vô cùng vất vả, đắm sương gội nắng. Cái nắng của đất gió lào cát trắng
như rang trong chảo dầu, xây dựng công trình cực nhọc vất vả, mồ hôi trộn vữa
xi lấm láp. Sau những giờ vật lộn, người ta thường tìm đến rượu để về
nhà được ngủ giấc lành, cảm giác lo toan không làm phiền đến tâm trí. Cho nên,
tuy là sự lựa chọn nghiệt ngã nhưng sẽ tốt
hơn là không có ma men, màn đêm sẽ chỉ còn lại đau nhức. Có những người, chén
rượu sẽ giúp dễ đi vào giấc ngủ, nhưng với cha lại tạo nên sự mất kiểm
soát, thiếu nhã nhặn khác thường, điều đó đã gieo nỗi sợ hãi cho chị em tôi. Giờ
kể lại chặng đường đã qua, ai cũng mĩm cười vui vẻ, bởi vì những khuyết nhược
nhỏ bé đó không là gì với vai trò, tình cảm, sự hi sinh của cha dành cho gia
đình này.
“Đường danh vọng hôm nay về muộn quá/ đau
nhức này lại đổ xuống tuổi thơ”, có lẽ chị em chúng tôi cũng sẻ cho cha những nỗi
đau thể xác và sự dày vò tinh thần. Ngày đó, hiếm khi có một niềm vui trong bữa
cơm, xới vội, nuốt nhanh, có khi nước mắt dàn dụa, cũng có lúc bát canh bị hất
đi, đỗ vỡ...Nhưng ba chị em tôi thấu hiểu, tất cả đều do những áp lực của cơm
áo gạo tiền và chưa bao giờ cha đánh đập chúng tôi. Những đồng tiền mỗi tháng ba đem về tròn trịa cho mẹ, đã thể hiện
sự hết lòng của cha với gia đình. Cha trơ cảm, lần hồi mưu sinh mà quên đi cách
cảm nhận cuộc sống, tôi không thấy cha nghe một bản nhạc, xem một bộ phim, ăn một
miếng ngon bao giờ. Bây giờ đã qua cái thời ngặt nghèo đói khổ, cha mua thức ăn
về mà không ăn nhiều, cứ nhặt ba món rau canh ăn vã. Đó là cách nhường nhịn,
thương yêu trong bản năng của người làm cha mẹ.
Thế sự cũng dần đổi thay. Hai chị học
xong, lập gia đình, chia sẻ với cha mẹ gánh nặng nợ nần và rồi nhờ sự chăm chỉ của
cha, sự đảm đang vén khéo của mẹ mà nhọc nhằn cũng dần vơi đi, đi theo nợ nần cũng là
tuổi trẻ, sức khỏe của cha mẹ. Cha không còn đủ sức làm thợ hồ nữa, xin đi bảo
vệ cơ quan và cha đã trở lại là chính mình. Một con người sâu lắng, quan chiêm
thấu suốt lẽ đời, một con người luôn tiết kiệm hết mức để đảm bảo cho tôi học
xong Đại học.
Ngày tốt nghiệp, cầm trên tay tấm bằng giỏi của nghề sư phạm, xác định rằng “phấn là vôi mà vôi thì bạc”, sẽ khó để xin việc ở đất xứ Nghệ. Một buổi chiều ngồi hóng gió trước cửa cạnh bờ ao, cha nói với tôi rằng:
- “tình hình như nào con?”.
Tôi trả lời:
- “cha có định hướng gì cho con không?”.
Cha nói:
- “Hướng nam”.
Tôi trả lời cha rằng:
- “Con cần suy nghĩ”.
Cha tiếp lời tôi rằng:
- “Cha chỉ cho con tấm bằng, đó có lẽ là cố gắng có ý nghĩa nhất và sau cùng, còn lại con hãy bay theo sự may rủi của số phận”.
Ngày 12/11/2020, tôi xách va li rời quê
nam tiến, cha đặn tôi “nếu
không đủ duyên con hãy trở về, rồi ta lựa chọn con đường khác”. Thoáng nhìn mắt
cha thấy một nét buồn trĩu nặng, cha đã buộc lòng để tôi ra đi và cũng an ủi
tôi rằng, đừng ngần ngại trở về khi cơ cực và nhọc nhằn quá mức, quê hương còn
có vòng tay cha mẹ luôn cởi mở đón con về.
Máy bay cất cánh, quê hương ẩn mình sau bức
mành trắng xóa của mây trời. Tôi nghĩ nhiều về cha mẹ, về những hi sinh vất vả.
Về những tiếng lục cục rít thuốc lào trong đêm, cha đốt cuộc đời mình bay trong
làn khói. Cha vẫn thế nếu không say thì người tẻ lặng vô chừng, người nói ít,
người nội tâm, người rất mực lo toan cho sự bình yên của con cái.
Sài gòn mùa dịch, Cha vẫn gọi cho tôi tuần
một lần, cười nói vui vẻ “tình hình chung con ạ! Cố gắng vượt qua”. Tôi biết rằng
có lúc không ổn, tâm trạng vô cùng. Nhưng tôi cũng hiểu, cha đã xua đi tâm
trạng tuyệt vọng cho tôi bằng những tiếng cười “máy” không hề mang cảm xúc thật.
Cha đang rối bời, đang lo lắng, đang bồn chồn nghĩ cho tôi. Cha tỏ ra vẻ cứng cõi, lạc cảm mà thực tâm luôn muốn tôi trở về ngay và liền bằng cách nào
đó. Nhưng hiện giờ trở về là rất nguy hiểm, cho nên tôi vẫn lựa chọn ở lại để
trải qua thử thách này.
Đời cha đã trải qua sóng gió, biết mấy
phong sương, lo toan cực nhọc mà được mấy
an vui. Giờ cha cũng bước qua bên kia sườn dốc của cuộc đời, sức khỏe yếu hơn,
nảy sinh các vấn đề về xương khớp, đã đến lúc cần được nghỉ ngơi. Nhưng bởi vì
con trai của cha đang giăng buồm giữa tố, còn nhiều năm tháng nữa dấn thân vào
tục lụy để vững vàng đôi cánh. Cho nên, cha vẫn lao lực với cuộc vay trả ở đời,
vẫn xa mẹ đi làm, vẫn quán xuyến bao nhiêu bề bộn gia đình. Giờ cha vẫn tỉ tê với
chén rượu, nhưng uống vào cha thăng hoa những cảm xúc yêu đời, không ẩn ức, hằn
học như trước. Mong ngày đoàn tụ, chị em
tôi về quây quần bên bữa cơm để hạnh phúc gia đình được mãi nhân lên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét