vuốt ve mái đầu thiếu nữ tuổi mộng mơ
Vọng tiếng ru
người mẹ nghèo bên quán vắng liêu xiêu
Tuổi hồng mong manh vương trên thềm vắng
Dưới ngàn tinh tú
nhện giăng mành lưới bẩy những giọt sương
Như kho tình khôn cạn chứa đựng sự dịu dàng vô hạn
Trong khuya khoắt
đóa quỳnh hương rướn nở
Mùa trăng cuối hạ
Em rứt vội nắm lá xông nơi ngõ vắng tìm anh phố lạ
Bẻ- mảnh- trăng- tà
đường danh vọng anh đi
đêm muộn vẫn chưa về.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét