Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2022

Dấu chân địa đàng

Mặt trời dẫn đường đã bị

                                       dòng nước mắt đêm nuốt chửng vào trong

Một dải lụa xanh đang mơ màng trong chiều vắng

Đôi cánh chim hoang cất lên từ hòn đá xám

                                        chọn một góc ấm áp để tìm về

Trong tất cả tôi chẳng nghe thấy ánh ánh sáng- nhìn âm sắc

Ngoại trừ cơn gió lạ 

                                       đang trở mình ra biển lành.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...