Là giọt nước mắt của thung lũng đầy nắng
Chảy tuôn dòng ra một khoảng mênh mông
Cuối cùng đến với đại dương
Ôm vào lòng vòng ôm khoáng đạt
Thủy triều khát nước trườn vào đất liền
Và sóng muối đã nuốt sông vào trong
Không còn tươi như mưa
Chát mặn như biển
Giữa ngàn khơi
tịnh hóa cõi vô biên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét