1. Bổn phận và nghĩa vụ thiêng liêng của những người dân đất Việt, từ ấu nhi cho đến lão niên tự cổ chí kim là đánh giặc- lập công cứu nước một cách tự nguyện... Người anh hùng đích thực không bao giờ đòi hỏi đền bù công lao, đặc quyền đặc lợi, tượng đồng bia đá... Nhân dân có muốn đền ơn đáp nghĩa cũng chẳng có cơ hội để bày tỏ tấm lòng. Bởi vì bằng cách này hay cách khác sau khi lập công họ đã tìm cách "xung thiên", đó là truyền thống vị tha, vị quốc tuyệt đối.
2. Mở rộng vấn đề về người anh hùng: "Phanh thây trăm họ nên công một người" (Nhất tướng công thành vạn cốt khô). Người anh hùng chân chính không bao giờ nhận công lao, bởi theo họ công lao thuộc về nhân dân. Các bậc chân anh hùng khi trở lại chiến trường cũ, họ đã khóc ròng máu xương. (Bài học danh lợi thông qua chi tiết Thánh Gióng bay về trời, áo mũ để lại trên cành cây...)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét