Ngõ nhỏ hun hút bước chân ai đi về phía hoàng hôn. Chiều buồn man mát bóng ai lạc lõng trong phố trọ hiu hắt. Bóng mẹ vào ra trong căn nhà đầy hương hoa cỏ, bóng tôi vào đời với nỗi khắc khoải khôn nguôi. Trên bàn thờ thơ ấu, kỉ niệm phai mòn theo chu kì năm tháng. Hai mươi ngần ấy năm tôi đang đắp xây lâu đài như loài dã tràng xe cát.
Phải chăng: mùa thu của mẹ đã héo đi đôi ba chiếc lá cuối cùng... Nghĩ đến đây lòng tôi thảng thốt:
Đường danh vọng con đi
Đêm muộn vẫn chưa về
Dưới bầu trời bán nguyệt
Mẹ có chờ được chăng?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét