Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2022

Viết cho cơn ốm tinh thần

Trong nhóm (vượt qua trầm cảm) là những người đồng cảnh ngộ: Bị khuyết tật tinh thần. Người đời nhìn họ bằng con mắt chủ quan và mặc định rằng: Quá yếu mềm, quá thiếu bản lĩnh, bỏ đi, vô dụng, bất tài... ngoài kia bao người tàn phế, khuyết nhược cơ thể nhưng người ta vẫn nỗ lực vươn lên...Nhưng chúng ta không chịu khách quan mà thấu hiểu một sự thật: Họ đang bị khuyết tật tinh thần sau những va chạm đời sống hoặc là bẩm tính sinh ra. 

Khi có một cái chết chúng ta sẽ phán xét: Dại dột, ích kỉ, ngu ngốc... nhưng ta không hề biết họ đang phải đấu tranh với những gì. Phần linh hồn đang giẫy dụa trong những cơn đói tinh thần, những ưu tư rên xiết, không có người thấu hiểu và không dám phô bày vì mặc cảm những định kiến. Tất cả những điều đó đã khiến họ trầm uất từng ngày và tìm cách tự đặt dấu chấm hết cho sinh mạng của chính mình.

Mang theo căn bệnh tinh thần đã di căn, hàng ngày tim óc vẫn nổ lực kiếm tìm một cái cớ để sống. Nhưng rồi dường như bệnh tình mỗi ngày một nặng hơn, đau đớn hơn, vật vã hơn và có người đã phải tìm đến nha phiến để giảm đi sự dày vò. Cũng như một dạng ung thư, họ chỉ chờ đợi một phép màu.



Bệnh tâm lý không thể nhìn được dưới hiển vi nhãn hay chụp cắt lớp. Vì khoa học chưa đủ thuyết phục để chụp được cắt lớp nhân cách. Vậy nên đâu dễ mà bắt đúng bệnh, cắt đúng thuốc và ép được con bệnh uống thuốc...Các BS, chuyên gia cũng đừng quá chủ quan mà nói rằng họ không chịu vươn tay đến để được cứu khỏi miệng vực. Đau thương của họ vì bất hạnh và chỉ có thể xua tan bất hạnh mới có thể tái tạo trí tuệ, lương tri và cảm xúc. Đó là vấn đề lớn, vấn đề của xã hội, vấn đề không thể giải quyết được bằng vài ba viên thuốc hoặc một phác đồ tâm lý.

Người trầm cảm chỉ hi vọng một điều không đem họ ra để so sánh vì mỗi người đều có những "căn bệnh" nỗi khổ, niềm đau, yếu thế, yếm thế riêng đặng cân đo đong đếm. Họ không hề yếu mềm như chúng ta nghĩ, bởi có ai yếu mềm mà dám quyết định cái chết cho chính mình không? 

Mỗi khi đau thương, càng thiết một người tâm sự. Chúng ta nên lắng nghe, an ủi, khen ngợi, thấu hiểu chứ không phải đưa dẫn ra những tấm gương này, con người kia để rồi như những nhát cắt, cắt nhiều lần nữa trên  một viết thương đang mở toác. Họ chỉ cần một điều: Bạn hãy lắng nghe họ với tâm thế của một người bao dung tuyệt đối, không một thoáng định kiến.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...