- Ngày mai khôn lớn, con sẽ chinh phục bầu trời.
Cậu bé rúc ngực mẹ mủi lòng.
Ghé nhẹ hôn lên vầng trán trỉn mồ hôi của con, Đại bàng mẹ ôn tồn:
- Giống loài chúng ta sinh ra để bay theo số phận của mênh mông. Con sẽ là cánh chim của rặng núi đá, sải cánh rộng mãi miết trời xanh...
Ngày hôm sau, từ cửa tổ chim mẹ lẩy nhẹ cậu bé xuống hư không. Kể từ đó đại bàng non lọt lòng mẹ vào đời, tung tẩy đôi cánh trong biển trời uy vũ. Tôi tự hỏi rằng nếu không còn mẹ, khi gặp phải những cú đùa ác của gió trời, những cánh chim hồng có phút chông chênh nào chăng???
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét