Thứ Tư, 1 tháng 6, 2022

Hóa thân

Em một đứa trẻ mồ côi, cuộc sống đầu sông cuối bãi. Em thân thuộc với vỉa hè góc phố, đêm ngã lưng trần "rướn cổ đòi trăng". Em  khao khát chút hơi ấm tình người, cho đỡ quặn lòng đau. Em muốn học lấy con chữ, để tan khiếp sống mù lòa. Chim về tổ, cáo về hang... Đời ai cũng trở về sau một nẻo trần gian, còn em thì không, vô định giữa đổi dời biến hóa. Tôi tự hỏi nơi đâu bán phép màu? để có thể hiện hữu một ôm ấp dấu yêu đến những bơ vơ kiếp lạc loài, của bao mảnh hồn thơ dại, đang trập trùng giông bão?



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...