Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2022

Nhớ miền thảo dạ khoáng dã với ngọn đồi nằm yên ắng bất động. Đó là quê hương, nơi những chiều hè yên ả có tiếng sáo mục tử ruổi theo những đam mê hồn hậu. Thời gian không thể hồi vãn, tôi đã thành kẻ độc hành lìa tỉnh ly hương, rồi mai đây sẽ là tử khách, chôn vùi xác phàm trong đám thất thổ lạnh lùng, hoang liêu.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...