Đêm qua tôi đã uống những thứ làm say lòng người. Tưởng sẽ giảm đau, ai ngờ di hận. Ngưng định, dồn bứ, chập chờn, đợi chờ, man sơ thấp thoáng một ánh nhìn cố hương.
Trên đất khách ngậm ngùi thân lưu lạc. Khói lửa mưu sinh, cạm bẩy đời, những gai mật trong chốn phù hoa, những ghê rợn tàn độc của định mệnh đã khung khổ tâm linh con người trong địa hạt vô minh.
Như một cánh chim trời sững lại giữa đà bay. Và đơn độc rơi. Tôi nhìn vào đêm lạc lõng, soi mình trong tiếng mưa, từng giọt phiền não nặng nề cấu uế, mang trong mình chân tướng vũ trụ tịnh vào đất, vỡ tan, trần tinh hắt bật, rồi hòa vào dòng sông suy tưởng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét