Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2022

Thư bạn cũ

Lâu không thấy sự có mặt của Tuấn trên diễn đàn liên mạng. Phải chăng ốm?

TP Vinh một ngày mưa gió tơi bời, mình viết đôi dòng gửi Tuấn hi vọng nhận được tín tức từ bạn cũ. Xa quê mãi mê tìm danh phận chắc Tuấn đã mục sở thị những đòn đau đầy cương quyết của số phận. Đôi lần mình có đọc bài viết từ FB của Tuấn, tuy bạn giỏi phù phiếm nhưng mình vẫn thấy được những ưu uất, gãy đỗ trong tâm linh bạn. Tuấn đã không còn cá tính cố chấp như ngày xưa nhưng ngược lại mình cảm nhận Tuấn đang nông nổi dâu bể và đau đớn tận cùng khi đối diện với những đích thực của cuộc đời. Thứ mà văn học nghệ thuật đã tô điểm để che khuất bờ kia chân lý, cho con mắt Tuấn ngất ngây đắm chìm. Tuấn đang bất lực với việc phức hợp với đời sống hiện đại phải không? vì Tuấn quá nhã điển trong cái SG vốn dĩ đã được thổi vào khí chất Tây Phương. 

Tuấn quá mâu thuẫn, Tuấn có lòng tham của một con người đích thực mà Tuấn không dám làm nốt công việc tha hóa bản chất của chính mình. Tuấn không hiểu rằng tốt/ xấu, thật/ giả, cũ/ mới, thanh/ tục, thiên đàng/ địa ngục chỉ cách nhau có một bước chân hoặc cái trở bàn tay. Người ta vẫn khóe léo đi trên cái đường biên mong manh đó để không vượt ra khỏi vòng cương tỏa. Còn Tuấn, Tuấn không giữ được thăng bằng khi lưu động trên khung trục nhân sinh, dễ bị rơi xuống đáy thẳm của sự hoang mang. Tuấn chống lại bản năng nhưng không nhận ra rằng chỉ kẻ bệnh hoạn mới làm điều đó. Cơn đau của Tuấn sẽ dài đến ngày thần chết trở thành thầy thuốc của Tuấn. Tuấn đang trao cho mình chén thuốc độc nếu cứ mãi sống trong sự phong bế của những phủ định, tư biện. Tuấn đặt ra những mục tiêu mà Tuấn không hiểu thân phận Tuấn thấp, khí chất Tuấn không đủ mạnh, tâm lực của đồng tiền không hề có... Tuấn khát khao một bàn tay ma quỷ nào đó nâng đỡ cái ảo vọng của Tuấn chăng? đời không tồn tại kẻ đó, chỉ có Tuấn mới có thể cứu lấy mình trước khi phó thác cho thiên mệnh. Tuấn đang không đủ dũng khí cho những bước chân, điều này Tuấn đau đến róng riết, tận cùng.



Người vẫn giết, vẫn lột da, vẫn nhồi trấu, sùng bái, sinh sản, trưởng thành và sống trong cái cuộc đời nhốn nháo này. Tuấn đừng lừa gạt những giác quan của chính mình để nghĩ rằng còn lối thoát nào khác cho Tuấn ngoài sự đối mặt. Tuấn không thể bước ra khỏi biến dịch nếu muốn tồn tại cho hết kiếp người. Người ta ở đời cũng chỉ chọn một nghề cho chín, một niềm tin, một tâm điểm... Tuấn thì hoàn toàn ăn nửa bữa, nói nửa lời, đi nửa chân lý và yêu bằng nữa trái tim. Tuấn đang không tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống. Tuấn đang trải qua sự nghiệm khổ tuột bậc chăng?

Bạn cũ, bạn có biết tôi từng tâm đắc bạn thế nào, hi vọng bạn ra sao và lo lắng cho bạn biết mấy. Một con người đã kinh qua tuổi thơ như ông cụ non luôn nói những điều luận lý, đã trải qua và suy nghiệm về những đày đọa tâm linh để nhạy cảm bén nhọn khi nhìn thấy những cơn bệnh của con người. Tuấn đáo để lường gạt chính mình và Tuấn đang bị trả giá trong cái rừng hoang tư tưởng đó. Tuấn không chấp nhận sự đa dạng của cuộc đời, không tôn trọng sự tồn tại của cái bất nghĩa, cái bên lề, cái bàng thống vì Tuấn không hiểu rằng mọi thứ hiện hữu trên đời đều hàm chứa những hạt nhận hợp lý. Tuấn khủng khiếp hóa những bản chất bình thường của cuộc đời, rồi Tuấn lại vô hiệu hóa những lý lẻ bình thường của cuộc đời. Tuấn muốn áp dụng cái kiểu suy tưởng của mình cho đời nhưng Tuấn đã thừa biết không ai dung nhận nó. Tuấn sẽ không còn được ngáp dài, vươn vai và nghe được tiếng gà gáy nữa, nếu như Tuấn cứ mãi mắc cỡ với ánh sáng đời thường như thế. Thế giới luôn chân thực Tuấn ạ!

Đời người ngắn ngủi, dòng thời hối hả, đạo lớn xa xôi quá. Làm ơn hãy trở về với cái huyên náo dữ dội của hôm nay để sống cùng tai họa, đừng tinh thần hóa con người mà bỏ quên đi phần thể năng vốn có của chúng sinh. Tuấn ơi cuộc đời cần phải có: Dục vọng, lòng kiêu căng, tham vọng quyền lực và thù hận) đó là động lực của sự phát triển. Tuấn phải phản ứng mạnh mẽ chống lại nó để tạo nên sự kịch tính thúc dục tinh thần tiến hóa của nhân loại. 

                                           Tạm biệt Tuấn, chúc bạn sớm bình phục an tâm!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...