Chị!
Vừa đến tuổi trưởng thành em đã vội rời quê đi tìm danh nơi xứ lạ. Nay trở về vẫn tay trắng hồn trong, nhưng đổi lại đủ đầy hơn biết mấy về cốt cách và cảm nhận cuộc sống. Trường đời là trường học, những bài học trong cuộc sống là giáo án nó dạy em biết bao “cơ sự” của kiếp người. Thế nhưng lòng em trống trải vô cùng bởi những nỗi niềm về hương quê vị quán, những nhớ thương càng thiết khi tiếng còi tàu dữ dội nhắc nhớ về những đổi thay biến cố trong đời viễn phương. Tiếng gọi của đời sương gió dục lòng em đi, nhưng cũng có những sợi tơ lòng vấn vít ràng buộc em với bờ đê dòng kênh trầm mặc khoáng đạt. Tiếng sáo diều trong những giấc mơ khuya vẫn âm ba gợi thoảng trong không gian cô tịch khiến lòng em vô cùng bối rối. May mắn thay có một gia đình, hai người chị tốt hiếm người có được đã an ủi em những lúc gió thảm mưa sầu. Em ấp ủ những hình ảnh êm đẹp của kí ức tuổi thơ đến hơi thở cuối cùng. Đưa tay áo quyệt khô nước mắt, lòng em bình tỉnh đến dửng dưng, hành trình này em phải bước tiếp dẫu có chông chênh đến độ nào.
Sau hai năm ra đi cũng đã có phút giây em lóe rạng bình minh lẫn những giờ bạc lãnh điêu linh. Nhưng những đau thương em được nếm nhận em cho đó là ngọc trong đá. Xa quê dẫu trăm bề trắc trở, không có một tiếng ân cần của người chia đặng cho thỏa. Thế nhưng em vẫn dìn vàng giữ ngọc cái tư chất nghệ nhân kiên cường và kiêu hãnh.
Chị em ta chưa bao giờ chê đời cho mình ít, vẫn sẻ cho nhau những nỗi niềm hòng chia nhỏ nó ra đặng kiếm tìm hạnh phúc. Ngày nhỏ bên ánh đèn lập lờ chị vẫn miệt mài đèn khuya mong cầu được đi trên con đường tươi sáng. Thế nhưng sau mấy năm nghề báo chị đã vội bẻ bút cất đi để chật vật hơn với việc gia đình. Âu cũng là số phận...
Còn tiếp
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét