1. Việt Nam có hơn 300 ngàn nghề, thế giới có bốn, năm ngàn ngành nghề khác nhau. Khi đã được xem là nghề nghiệp thì nghề nào cũng cao quý như nhau. Bởi vì nếu ba mẹ tôi là một nông dân, sinh ra tôi là một giáo viên, thì chính người nông dân đó là "cha" của sự cao quý và cao quý hơn ngàn lần nghề được xem là cao quý nhất trong những nghề cao quý. Như vậy có cao quý hay không? được quy định ở đạo đức của người làm nghề.
2. Cao quý thì phải đi kèm với "cao sang" trong thời buổi kinh tế thị trường. Giáo viên cũng là con người, con người trong xã hội tiêu dùng với nỗi lo cơm áo gạo tiền, vậy nên họ có nhu cầu về vật giá như bao người khác. Nên đừng lợi dụng câu rao truyền chân lý về nghề cao quý để che đậy sự mạt hóa họ. Suy cho cùng quy về kinh tế tất cả đều đổi chác mưu sinh, chúng tôi bán giá trị sức lao động thì phải được đáp trả xứng đáng bằng tiền. Khi đủ tiền ắt trách nhiệm và nghĩa vụ sẽ được thực hiện một cách vô tư, đó chính là công bằng, dân chủ và văn minh.
3. Tăng lương là vấn đề cấp thiết để tăng chất lượng giáo dục. Thế nhưng cũng phải cân đo đong đếm về trọng lượng công việc so với các nghề khác. Rõ ràng giáo viên được nghỉ hè, không phải hoàn toàn làm việc tám tiếng trong một ngày và cũng là một nghề "ăn trắng mặc trơn" không hiển lộ sự mưu sinh bần hàn. Bàn thêm, thì người thầy cũng được tôn trọng trong xã hội, được nhìn nhận và mặc định là những người trí thức đáng tin cậy, có uy tín trước quần chúng. Vậy nên cũng nên cân nhắc về mặt tinh thần, về mặt xã hội học để áp dụng việc tăng lương.
4. Một người giáo viên, một mặt phải có trình độ văn hóa, mặt khác phải trung thực như một tấm gương. Tấm gương trung thực là tất yếu của một người lớn, không chỉ là người thầy và trình độ chuyên môn thì phải được rèn luyện trau dồi và không ngừng tìm tòi nghiên cứu. Hơn ai hết, giáo viên cần được giảm tải khối lượng công việc không cần thiết (sổ sách, giấy tờ) để có sự tập trung cho việc trồng người.
5. Cải cách giáo dục là một vấn đề mang tính nhân đạo, nhân đạo vì nó "cởi trói" cho cả giáo viên và học sinh. Đó chính là tinh thần cốt lõi của cải cách nhưng sự áp dụng mới chỉ là trên lời nói, câu chữ, chưa thực sự và thậm chí chưa có dấu hiệu của sự cải cách. Tình trạng bệnh thành tích, phân tầng trường, dạy tăng buổi, học thêm mỗi ngày một "phát huy" hơn thì chứng tỏ cải cách giáo dục chưa mang lại hiệu quả, thậm chí đang đẩy lùi bước tiến hóa...
Còn tiếp...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét