Thứ Hai, 18 tháng 7, 2022

Đại dương nước mắt

Văn chương trăm vạn quyển của thế gian cũng chỉ là một phần dung tích nhỏ bé trong đại dương nước mắt và máu, rộng sâu miên viễn của ngàn vạn ức kiếp làm người tồn hữu trong cõi nhân sinh đầy biến cố trắc trở này. Loài người hiếu sinh cũng vì hai chữ: DỤC VỌNG. Lòng tham đã neo buộc họ nơi bể khổ bến mê. Chúng ta ngày đêm ao ước những lớn lao cao sang, để rồi ba vạn sáu ngàn ngày uống tắm loại sinh tố có vị mặn chát, đắng đót, được xay nhuyễn từ thứ nguyên liệu đời đổ nát.




Nhìn vào nhân diện không ai biết rằng cơ thể tôi đầy tàng tật, trong đáy tâm tư ẩn mật những nỗi cam uất, khổ sở hết mực. Tôi muốn chết để bảo toàn linh hồn còn tươi thơm, sợ đến muộn màng những nhớp nhúa hư nát sẽ ăn nhiễm, đóng cặn vào sâu trong cốt tủy.



Dấu đất nào nơi tôi ngu trú: đời sống xã hội đã cắt giảm, gia đình bị quên lãng, mặc cảm với người trong gương, miếu đường hoang lạnh quá...Nơi cửa thiền ta sợ mang theo cái tuyệt vọng thường tình vào nơi không vương màu sóng gió đó.

Ha ha! cuộc đời là một trang tiểu thuyết nhảm, vở kịch rẻ tiền, tấm vải liệng, đã đến lúc thôi say mê những mộng tưởng...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...