1. Chiếc áo thiên nga đưa lối dẫn đường cho kẻ gian truy sát đến nơi non cùng thủy tận. Vua cha thét trời oán giận: "Lẽ nào cơ đồ họ Thục đã đến bờ dĩ tuyệt?" Xứ giả Thanh Giang hiện lên từ mặt nước: "Giặc ở sau lưng mà nhà Vua không biết". Đấng Minh quân rút đao vung lên giết con gái và theo Rùa thần rẻ nước về lòng biển sâu. Bởi vì giang sơn đã mất, Ngài không thể để con gái cũng rơi vào tay giặc.
Câu chuyện kết thúc: "Trọng Thủy tìm gì nơi lối dấu máu rơi"? Hắn nhận ra rằng không thể một lúc đạt được hai điều mộng tưởng: Giang sơn và mỹ nữ, thủy chung và tuân mệnh, chém cha và đòi đoạt con. Trong cơn loạn thần Trọng Thủy lao mình xuống giếng mà tự kết liễu.
"Màu lông ngỗng ngây thơ trong trắng quá
Nên máu người phải đổ Mỵ Châu ơi"
(Thạch Quỳ)
2. Mỵ Châu và Trọng Thủy không hề mang tội, bởi vì suy cho cùng họ là nạn nhân của những hành vi chính trị thâm độc.
3. Mỵ Châu phận gái, theo đạo đức lễ giáo phong kiến: Gái nghịch chồng tội đáng phanh thây. Cô thờ chồng kính con, nghe lời, phụng mệnh Trọng Thủy cũng là lẽ đương nhiên. Một mặt nữa, ở trong hoàn cảnh đó ai ngờ được kẻ "tay ôm vai kề" mỗi đêm lại là kẻ thù của đất nước. Chi tiết châu ngọc đã rửa oan cho nàng và cả dân tộc này không thể đổ lỗi cho một cô gái.
4. Trọng Thủy là Thái tử của Nam Việt, con trai Triệu Vũ: Trai phản quốc chém đầu không tha. Trước sự ép buộc lựa chọn giữa tình nghĩa và mệnh lệnh thiên tử (Vua cha) thì phận làm trai không thể trọng tình hơn lý. Cho nên Thủy chọn bội phản cũng là hợp với lẽ đời. Chi tiết lao đầu xuống giếng tự vẫn đã phần nào minh chứng cho tấm lòng trọng nghĩa phu thê của Thủy, tuy đã quá muộn màng.
5. Lỗi lớn thuộc về Quân Vương và bài học cho mai hậu:
- Không ỷ thế nỏ thần
- Không nên khinh địch và phải thận trọng trong kết tình bang giao. Để rồi nhận kết cục:
"An Dương Vương thưở ấy cũng quay đầu
và đã thấy góc thành lửa cháy
và đã thấy sau chân ngựa chạy
lông ngỗng rơi- lông ngỗng trắng bên đường"
(Thạch Quỳ)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét