Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2022

Sự bình thường

Đề Văn Trung Quốc: Từ chối sự bình thường

Đời người có niên hạn, đẹp xấu giàu sang rồi sẽ mong manh vụt biến. Con người trong cuộc sinh tồn dữ dội dần ráo kiệt cảm xúc, giống như cổ máy quay cuồng trên khung trục tiền- quyền, đừng để bản thân rơi vào cái bẩy của sự "phi thường". Mỗi con người được sinh ra, tôi tin rằng đều có một thiên mệnh và thân mệnh riêng, ai cũng cần biết sợ, lượng sức để hiểu những giới hạn của cuộc sống. Xã hội hiện đại đề cao cá tính, tôn vinh sự phá rào, ca tụng hào quang và từ chối sự bình thường. Nơi nào cũng thấy vồn vã, thấy nhộn nhịp, thấy phát triển, khởi nghiệp/ loạn và tạo ra những cơn sốt vỡ da để thúc bách thế hệ mới phải nhập cuộc róng riết. Hệ lụy của sự ào ạt đó là sự nóng nảy muốn cam dự, sự xung động đột phát khó kiểm soát, là sự hô hét đòi đổi mới một cách tự phát, sự dấn thân mù quáng thiếu phán đoán. Tạo ra một thế hệ người thiếu nhã nhặn, thận trọng và rất ảo tưởng về sự "không biên giới" của sức người. Thay vì ca ngợi sự mạnh mẽ quyết liệt hãy tìm về sự kín kẻ cẩn tắc, luôn luôn sống có tiết độ, biết điểm dừng, định vị, sẽ an tâm vững chải từng bước đi. Tôi quan niệm ngày hôm qua đã mất, ngày mai chưa tới nên chỉ có hôm nay để sống, hoàn thành nhiệm vụ và không ngừng yêu thương. Chính về thế chiến lược, tầm nhìn, tương lai là thứ mập mờ không rõ ràng tri nhận, nên đừng quá đề cao điều đó.



Có một điển ngôn nói rằng: "Giản dị là nổ lực chót của thiên tài"; "con người càng sáng suốt thì ngôn ngữ anh ta dùng để diễn đạt tư tưởng càng giản dị". Phong cách thảo dân thường là hình ảnh mà các bậc vĩ nhân muốn vươn tới. Đó mới chính là giá trị chân chính của một con người, luôn cần kiệm khiêm hạ để hiểu thấu về cuộc đời, thời cuộc và bản chất vô thường của muôn kiếp nhân sinh. Sống chậm, chiêm trải và biết cân bằng giữa hai bờ khiếm khuyết và hoàn hảo, giữa hào quang và tầm thường, giữa sang giàu và bần bạc... Khi ta có vinh hoa phú quý trong tay cũng cảm giác như ta cầm một cắt lẻ, khi ta hạnh phúc tuột cùng cũng như lúc ta đau đớn vật vã. Thiên đàng hay địa ngục với tâm ta cũng đều bình thường, bình thường là trạng thái cân bằng đối xứng, là khi chúng ta luôn sẵn sàng đón nhận mọi chi tiết nhân sinh xảy đến.

Tại sao phải từ chối sự bình thường, điều bình thường chính là điều lớn lao trong cuộc sống. Từ những góp nhặt nhỏ bé đời thường mà ta mới dựng nên cơ đồ, vốn liếng thanh cao nhất. Những thứ chúng ta tạo ra cũng sẽ trở về với nơi chúng ta bắt đầu, sau một kiếp sống ngắn ngủ, cái gì thuộc về đất trả lại đất, nước trả lại nước, khí trả về khí. Thế chẳng phải là trở về với cái bình thường, tầm thường như hạt bụi sao? Cuộc hành trình vạn dặm nào cũng bắt đầu từ bước nhỏ dưới chân ta. Cuộc đời có kẻ lãnh đạo và người phục tùng, bậc vĩ nhân và kẻ thảo dân, người quân tử và kẻ tiểu nhân (hiểu theo nghĩa gốc: Quân tử là người tài cao đức trọng, tiểu nhân là người tài hèn đức mỏng). Không phải ai cũng phi/ bất thường, đa số chúng ta là người bình thường và những người bình thường đang làm những điều tuyệt vời trên những nguyên liệu thô sơ sẵn có. Họ cũng là những người nâng đỡ cho người lãnh đạo đứng trên sự hào nhoáng. Mỗi con người đều được nâng tầm giá trị khi họ hiểu sự bình thường, đơn giản mới chính là niềm vui gần gủi, thiết tha nhất.

Còn tiếp



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...