"Trở thành người lớn" là một khái niệm trừu tượng, khó nắm bắt, cắt nghĩa, lý giải và phát hiện. Tôi nghĩ rằng tôi trưởng thành khi cảm/ nhận thấy cuộc sống có ý nghĩa. Và cố gắng để trở thành người lớn là một điều sẽ dễ làm bản thân mất phương hướng. Lưng chừng hai lăm: Chưa an cư, chưa ổn định, chưa gia đình, chẳng tình yêu. Âm nhạc, nghệ thuật, quan hệ tình dục đều vô vị với tôi. Tôi đang đeo đuổi một cái gì đó phi thực tế và đang rơi vào cái bẫy của sự so sánh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét