Thứ Năm, 12 tháng 5, 2022

Thầy Tuấn

0. Tôi là Tuấn. Hai lăm năm trước chú trâu nhỏ đã chính thức được nghe tiếng sáo mục tử (15/3 Đinh Sửu). Bàn về xuất thân tôi sinh ra trong một gia đình nghèo nàn khánh kiệt. Bàn về học thức, tôi là một giáo viên/ chức. Nói về tướng mạo, mặt mũi cũng ưa nhìn, nội tâm phong phú. Mũi quốc tế, ria mép mọc non kia là biểu hiện của sự càn quấy. Đôi mắt u hoài mang đậm dấu vết của mất mát, chịu đựng, âm thầm trả giá... Tôi đã lớn lên trên đồng khô cỏ cháy cùng mẹ cùng cha, có một gia đình chẳng đặng trọn vui.

1. Tôi là một thầy giáo, con của người mẹ nông thôn chất phác, thuần lành nơi một vùng quê đất cỗi cỏ cằn. Tôi được sinh ra nơi một phòng khám nhỏ vô danh, thứ đầu tiên tôi được uống không phải là sữa mẹ mà là CoCaCoLa (chuyện lạ chưa kể). Năm hăm hai tuổi tôi khăn gói vô SG làm giáo khổ trường tư, đã trải qua những sấp ngửa bồn chồn cùng với hòn ngọc này trong những ngày tháng dịch dã đầy tang tóc. Sau giờ học online tôi lại lẻ bóng một mình nơi khu nội trú mà đã trở thành như miếu đường hoang lạnh bởi không một kẻ viếng người thăm.

2. Tôi là một thầy giáo trẻ, không thể nào gắn mác một ông đồ khắc phạt, thậm chí tôi còn muốn trẻ trung non nớt, rồ dại hơn các cô cậu học trò của tôi... Và tôi đã trải qua những ngày tháng làm giáo viên với những nói cười hả hê. Tôi đã phá vỡ ranh giới chuyên nghiệp với học trò, để trở thành một người bạn tâm tình, đôi lúc lại xì xụp nơi vỉa hè "nhậu suông nhân cách" với bọn nhỏ bên những ly "chè vội 7k". Tôi cũng là một thầy giáo sống rất cảm hứng, đôi khi vẫn thích rong ruỗi với đám giang hồ "thất học vô đạo" (điều này chỉ nằm trong suy- tưởng).

3. Khi màn đêm lạnh lùng buông xuống, tôi lại rơi vào đáy thẳm của nỗi buồn khổ hãi, trên hõm sâu đồng tiền vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt mặn chát mưu sinh. Ai hiểu được lòng tôi? một người luôn hăng hái dưới bóng mặt trời hóa ra lại có một tâm hồn dịu oặt, non tơ. Tôi gồng lên đến nỗi hận sầu,bất cần và đầy rẫy những san chấn nội thương. Ngày ngày tôi lại đọa đày chính mình trong những ưu tư rên xiết để rồi bị mài kiệt ý chí sống.

5. Và một ngày vào giữa học kì, chỉ còn ít thời gian nữa là kết thúc một chặng đường của lớp 10A2 đó, tôi đã âm thầm chia ly học trò. Im bạt không một lời cáo từ, tôi đã bỏ các em giữa lưng chừng sóng để trở về với mẹ sau một khoảng thời gian trầm cảm dày vò. Đó không phải cú sốc đầu đời mà là sự tích đọng từ nhiều năm trong nội cảm. Tôi quá yếu đuối nhưng buộc phải lao mình vào SG nơi cuộc sống quay cuồng trên trục quay tiền quyền để rồi lại ngã lòng một lần nữa trước những gió bụi của mưu cầu dục vọng...

6. Giờ tôi chỉ muốn nói xin lỗi, tôi thành thực róng riết xin lỗi những người đây đó nọ kia đã từng một thời sống cạnh tôi. Đến hiện tại tôi vẫn chưa dự cảm, dự định gì cho một hành trình tiếp theo. Tương lai của tôi cùng lắm qua ngày hôm sau, còn không thì phút nọ giây kia, vậy thôi...



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...