Thứ Năm, 12 tháng 5, 2022

Lặng lẽ SG

SG trong tôi có những lúc buồn, tẻ vắng đến lạ. Giữa nhịp sống được tua đi một cách không khoan nhượng đó, vẫn có những khắc giây ngưng đọng dồn bứ đến từng mm khí thở. Đó là tiếng rao đêm máu thịt những ngày mưa rơi lả chả nơi ngõ hút sâu. Đó là những tấm lưng nặng nề đẩy xe hàng trong màn đêm chìm mỵ. Đó là những cô gái đang chờ ai đợi ai dưới những cột đèn mập mờ nơi phố vắng không tên. SG về đêm thường rộn rã, trừ những đêm mưa với người cô khách, những khoảnh khắc đó ấm lặng đến nao lòng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...