Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2022

Tản mạn về nỗi đau

Tôi hiểu tôi đang sống trong một không gian chẳng đặng bình yên, cuộc sống còn nhiều khúc mắc, rạn vỡ và đấu tranh trên nhiều cung bậc. Tôi biết rằng mình không được quyền lựa chọn xã hội, môi sinh theo ý muốn. Đời đặt chúng ta vào chỗ buộc/ bị gây tổn thương cho nhau. Tôi vừa trải qua một kì thi, tôi hiểu mình không thuộc kiểu người lợi thế trong việc làm một thí sinh, nhưng thực tế cuộc sống đã "rào dậu" tôi vào tính trường quy. Mỗi lần thi là một lần tôi đổ dồn tâm lực, nhưng lại buộc phải trấn an mình rằng: điều tồi tệ nhất đang đón đợi. Để khi kết quả không thành tôi có thể thản nhiên đón nhận nó. Tôi rơi vào trạng thái hồ nghi về năng lực chính mình. Thực sự tìm một cảm giác sống bình yên, nhẹ nhõm, ấm áp với tôi quá khó. Tôi đang lưng chừng giữa dòng đời thiên biến vạn hóa, không biết đâu là bến bờ, đất hẹn, điểm đến, cũng chẳng một đồng hành, dẫn dắt nào đi qua. Có lẽ tôi phải thôi nghề dạy học, bởi vì theo đuổi mục đích phấn bảng là sự hội ngộ với những mất mát trước những gì tôi chứng kiến. Hàng ngày trôi đi, tôi nuôi dưỡng sự bất lực, ưu uất, khổ sầu, những yếu thế, yếm thế mặc cảm khó đòi. Tất cả đang ăn dần tôi từng chút một, và rồi cũng đến một ngày tôi đón nhận những kịch bản khác nhau cho chính mình. Đó là sự tự hủy, sự quên lãng, sự chết đắm, tự buông trôi, phó mặc, phó thác, hay/ hoặc là sẽ rời đời đi tìm một mối đạo, lánh hoàn toàn những cơn lốc khốc liệt của cuộc đời. Tôi đã sống đời phù phiếm, ảo giác, mù lòa và buộc phải xa mặt đất hiện thực thôi chăng. Tôi không thể thích nghi với cái xấu xa, độc ác, giả trá thực đời, nhưng ngược lại cũng không thể thuần nhất nguyên khiết, chuyên tâm tìm cầu một tín điều nào đó. Tôi quá ư mâu thuẩn, quá ư đói khát và không đủ sáng suốt để đi tìm miếng cơm manh áo, cũng như một nơi khu trú ẩn mật. Tôi đang bị ném ra đời sống, thứ đời sống chẳng thuộc về mình...và rồi giăng mắc, đan cài, quấn bện một mớ những ảo tưởng, ngộ nhận, viễn ảnh về một đời sống đẹp như ru. Tôi còn là một kẻ chuyên bị áp đặt bởi những người xung quanh, họ nhìn tôi và tri giác bị đánh lừa rằng tôi rất ổn. Mũi to, mắt tròn, ria mép mọc non, khuôn mạo trung chính, tố lộ một kẻ càn quấy, thấu sáng và có thể thành tựu, truyền cảm hứng về sự thức tỉnh cũng như niềm tin. Nhưng thực ra tôi đầy tật hoạn trong bản tâm, một con người mơ hồ giữa ranh giới thực ảo. Đôi khi muốn điên, muốn rồ dại, muốn hô hét, nhưng không đủ sức bật nhú nên cứ tích đọng những bí tức trong tâm hồn và một ngày thể phách này không thể đủ sức dung chứa sự ào ạt, rối loạn của nội tâm. Tôi biết làm gì, đi đâu, về đâu. Đã có đôi lần tôi đứng trên cao nhìn xuống dòng nước lăn tăn gợn sóng. Muốn được dìm mình vào lòng giếng trũng sâu để được hóa thân, hóa kiếp. Thế nhưng hình bóng của những người thân đang hi vọng, ôm ấp lại hiện về như một sự trói buộc tôi với mặt đất hiện thực. Tôi muốn trốn tránh nhưng chẳng được hoàn toàn, vẫn phải sống một đời sống không tìm thấy ý nghĩa đích thực. Tôi nhận ra, sau một cơn ác mộng là một cơn ác mộng khác. Gối kề lên nhau vô số những nỗi niềm, những nhu cầu được nối kết, hàn gắn, yêu thương nhưng tất cả đều vỡ dần trong mộng tưởng. Học cách chấp nhận đó là bài toán với ẩn số khó giải vô cùng, hay/ hoặc là không có đáp số chăng? Tôi chết như một con cá rô, giãy đành đạch giữa bao nhiêu máu tươi. Máu tràn ra nồng hở vị tanh tưởi của dục vọng về danh- lợi- tình. Cuộc đời được thiết kế bởi một tay chơi vô cùng diệu nghệ và ngạo nghễ: Thượng đế. Tôi là một tay chơi dở cho nên đã bị xem như một trò đùa, trong sự đùa bỡn ngang tàng, phi nhân của hắn. Mà hình như không chỉ tôi, tất cả chúng sinh đều là con rối trong con mắt của đấng quyền năng. Vì sao vậy? đã ngàn vạn muôn năm, bao nhiêu những tư tưởng, triết thuyết, phức tạp luận, bác luận của bọn thầy tu, nhà dòng, học giả, giác giả, sứ giả con tạo tự xưng đều không thể nào đủ uy tín cho một mệnh đề đúng nhất và duy nhất về câu hỏi lớn: "con người từ đâu đến và sẽ đi về đâu khi kết thúc hành trình sự sống"? hóa bụi, tái sinh, đọa lạc hay siêu thăng vào một khu biệt nào đó trong vũ trụ hoành vĩ. Tôi đã trống rỗng từ lâu, lý trí đã không còn quyền năng cho những mệnh lệnh, trái tim cũng dần lãnh đạm u sầu trước những biến đổi bể dâu. Vẻ đẹp, màu sắc, hương thơm, nghệ thuật, âm nhạc, quan hệ tình dục tất cả đã sớm không còn thức động được những hệ giác của tôi. Không còn gì trên thế gian khơi gợi, xúi dục được tôi nữa, thân tàn ma dại giữa biển đời mặn chát. Vốn dĩ đã yếu thế, nay còn thêm ngàn mối sợ, sợ đời sống như sợ sự trần trụi. Hãy cho tôi được chìm đắm tận đáy đời nhớp nhúa nhất cũng cam, còn hơn sống ngưng đọng lửng lơ. Cảm giác sống mà luôn muốn được giải thoát khỏi đời sống, hoặc tự muốn nấp trốn, xa lạ ngay trên chính quê hương của mình thực lòng rất thống thiết. Chỉ còn lại một sự tật hoạn, tật hoạn tinh thần, tôi không còn gì để chiến đấu, cũng chẳng quay trở về bản năng. Chỉ có thần chết mới là thầy thuốc ở đây. Tôi đau một cơn đau dài, 25 năm rồi, 25 năm đời sống vẫn minh bạch sự lành lùng tàn nhẫn với thân tôi. Bất công đối với thế giới dường như mang tính qui luật. Khi chúng ta sinh ra có kẻ nơi lầu son gác tía, người thì đầu sông cuối bãi và khi chết đi kẻ được xây thành quách kiên cố, người thì vất vưỡng nơi đầu đường xó chợ, không mảnh chiếu đắp thân. Cho nên con người luôn phải đấu tranh, đối kháng, dẫm đạp, quay cuồng để tìm chỗ đứng tốt đẹp hơn dưới bóng mặt trời. Và sự đào thải khắc nghiệt đó là thực tế mà vạn vật phải đương đầu chấp nhận. Nếu có chén thuốc độc ở đây tôi sẽ uống ừng ực cho hết sạch, bởi vì mỗi ngày tôi đều can đảm hơn khi đối diện với cái chết. Bản thân như một ngọn núi lửa chưa nứt miệng, chứa đựng đầy khát vọng dung trộn với ảo tưởng. Một ngày nó sẽ phun trào dung môi theo cách của một mảnh xác phàm hấp hối. Tôi không dám soi mình trong bóng mắt người đời để được cởi mở sẻ cho đôi điều nhận xét khách quan và định hướng một sự thay đổi, vốn dĩ tôi quá cố chấp, cố chấp bám giữ cái lập trường của kẻ bất lực với sự mập mờ trong lý lẻ, phương châm và mục đích sống. Vậy tôi đang thuộc dạng tồn tại, tồn tại như một thứ người không xương sống với nổi khổ hình khủng khiếp trong tim. Đã lâu rồi tôi không nghe được tiếng nói của bố mẹ, chỉ đơn thuần thăm hỏi qua những dòng tin nhắn, nhưng lòng tôi nặng trĩu hình bóng quê nhà. Tôi biết bố mẹ cũng chỉ một phương vô cùng nhìn về tôi. Nhưng họ tránh làm phiền để tôi được an tâm, đôi ba dòng tin nhắn của bố nói rằng ở nhà vẫn khỏe, mọi việc vẫn ổn, con cứ bình tĩnh làm việc... nhưng tôi biết bố mẹ rối bời biết bao khi đối diện với già yếu, cô độc, bệnh tật mà tôi thì còn điêu linh nơi đất khách quê người với một trạng thái tâm lý đầy bi quan. Tôi đã thực hiện nhiều cuộc ướm thử năng lực, nhưng rồi may mắn vẫn chưa đến để có thể tạo bước ngoặc. Đời trui rèn tôi thành thứ không phải tinh hoa, chẳng cặn bả. Một con vật ưa bóng tối để tránh mọi đối mặt, phô bày. Đến một lúc nào đó chữ nghĩa cũng không còn là sợi chỉ mong manh nối kết tôi với cuộc sống nữa, thì tôi sẽ êm ái chối từ sự hiện hữu của chính mình. Viết như một cách lắng nghe cơ thể, tim óc của mình, hiểu được nó đang đau đớn đến độ nào, dữ dội đến độ nào, suy nhược đến độ nào và như một cách để cố vin níu cứu chữa, tự cứu chuộc lấy sự sống mỏng mảnh. Hạnh phúc không thể đến một cách tình cờ, có ai đó đã nói với tôi vậy. Nhưng tôi không hề trả lời được câu hỏi hạnh phúc là gì? dẫu tôi là một giáo viên, nhà quản trị tư duy, kĩ sư tâm hồn... tâm hồn tôi đã quá xanh xao vì mãi ẩn chìm trong bóng tối không dẫn lối chỉ đường, cho nên bất lực trong việc trưng ra một lý lẻ cho điều hạnh phúc. Có ai nói hạnh phúc ở trong ta, chắc có lẽ vậy, khi mình cảm giác hạnh phúc thì mọi thứ sẽ yêu đời và ngược lại. Và tất nhiên/ đáng tiếc tôi không có tinh thần hướng lợi để thấu cảm được niềm hạnh phúc trong cuộc sống. Một bầu lãnh khí âm u mộ địa đang choán đầy tâm trí, xâm hại linh hồn, đày đọa định mạng trong cằn cỗi đau thương. Ở đời mọi đồng cảm, thông hiểu chỉ có thể xảy ra khi những tâm hồn đã từng nếm trải mùi vị, sắc độ đau khổ giống nhau đó. Tôi cố đi tìm một ai đó có thể sẻ chia nhưng đều được nhận lại những lắc đầu xua tay. Bởi lẽ họ đều nhìn tôi mà phán xét rằng trong cái diện mạo đầy tự tin và sĩ khí đó không thể chứa đựng một tâm hồn đau đớn, có chăng là sự trá hình giả dạng. Chính vì thế tôi đã đi tìm trong tuyệt vọng một sự phức hợp nào đó có thể lắng nghe tôi thở than đôi điều về những bất lực sinh tồn của mình. Kẻ mạnh là kẻ trong nghịch cảnh họ cố gắng chuyển lay, hoặc họ trở nên như quái thú hận thù và nỗi loạn chống lại tất cả, ít ra họ phi thường hơn khi đối diện với trắc trở khó khăn. Còn bản thân tôi muốn im bạt, nằm ải đợi chờ, đợi chờ cho những kết thúc, chỉ thế mà thôi. Thái tử Sidatha, người tồn tại cách đây đã lâu lắm rồi, thế nhưng lý lẻ của ông còn tồn nghi đến đương đại. Ông đã từ bỏ những thứ thuộc về đàn ông để tìm đường diệt khổ, và chính ông đã vén được bức mành vô minh ít nhất cho chính mình và cho muôn kiếp nhân sinh. Ông nói rằng dục vọng đã sinh ra đói khát, đói khát chính là khổ đau. Chính vì thế chỉ có một điều dục vọng duy nhất có thể làm cho con người hạnh phúc đó là dục vọng về sự vô vọng, vô cầu. Nghĩa là đừng tìm cầu bất cứ điều gì trong cuộc sống, bởi vì đời là bể khổ. Ngài ấy thực sự là một đấng cải tạo tinh thần vĩ đại, đã nhìn thấy được chân tượng của sự khổ đau nơi bể khổ bến mê. Thế nhưng đạo lớn xa xôi quá, hơn hai ngàn rưỡi năm theo bước chân ngài thế gian vẫn trôi đến bờ tuyệt tử. Lý lẽ của Ngài đang dần bị phai mòn, hư hao, khảo tra của hậu thế. Chính vì thế đã có vô số các sứ giả khác bước lên vũ đài đòi kiến lập lại quan điểm về lẽ huyền vi của vũ trụ và vận mệnh của muôn vật muôn loài. Thời kì mạt pháp với nhiều những hỗn mang trong tín điều tư tưởng đã tạo ra một lớp người điên cuồng sống theo cảm nghĩ, cá tính của riêng mình, đối kháng lại tất cả những nền tảng luân lý đã bắt rễ cắm sâu vào lòng đời. Tôi cũng có lý lẽ của riêng mình, xem cái chết, cảm thức về cái chết như một tín ngưỡng đẹp nhất trong lòng. Tôi từng tha thiết vẻ đẹp của một gia đình truyền thống, tôi trở thành một gia công sư phạm mẫu mực làm rạng rỡ về phẩm cách phong nhã cho gia đình dòng họ, nếu được sẽ cố gắng né tránh những mối vật lợi ở đời để sống tươi thơm hơn. Thế nhưng, đời vốn dĩ không như bức tranh ta vẽ, hoặc tranh vẽ méo mó thì có thể sửa đổi, tẩy xóa, cân chỉnh. Còn thực tế cuộc sống khó thực hiện các động tác để đóng khuôn theo định dạng, sở thích của chính mình, tất cả đều có thể bị bóp méo, đẩy xô cho đến nỗi kì thai quái thể. Cuộc sống, suy nghĩ và tư tưởng của tôi đang rất đơn độc, đơn độc giữa tốc độ tua nhanh đến khủng khiếp của sự phát triển xã hội. Và chính tôi miệt thị chính mình, dường như tôi trở thành điều đại bất hạnh cho những người thân của tôi, khi tôi đã không còn ý chí đương đầu với sự tréo ngoe ở đời. Tôi biết phải làm sao, giữa ngàn đao vạn đòn đang va đập vào tấm thân người vô lực, tối tăm, thảm thương và đơn côi. Mà thực ra tôi đòi hỏi một kết nối, một người thấu hiểu nhưng chính tôi lại không muốn thấu hiểu người. Tôi ích kỉ quá chừng, còn bao nhiêu những thân phận như tôi cũng đang cắn răng chịu đựng trong cái thành phố vạn nhịp bước róng riết mưu sinh này. Đêm đêm trong những khu trọ ủ dột, nơi những gầm cầu bãi bờ còn biết bao thân phận rẻ rúm, tàn mạt đang chống lại sự dày vò, chà đạp của màn đêm. Không ai sẻ chia với ai cả, thành phố này, cuộc sống này người ta còn bận thương chính mình. Còn lại tiếng trùng, tiếng vo ve, tiếng của những kiếp sống đã bị bỏ non nào đó đang hòa lẫn trong màn đen sâu thẳm. Con thực lòng mệt mỏi lắm mà! nhưng bố mẹ những người thân thương đâu thể biết được. Vì con đã yếm dấu tất cả để trong lòng bố mẹ không phiền lụy, không bận lòng xót xa. Sự khảo nghiệm trong vòng 26 năm qua thực sự làm tôi đã quỵ ngã trước những đòn đau của số phận. Tôi đã buông rồi những khát khao, ngấp ngoải giữa cuộc đời đầy sáo niệm. Nhân sinh đâu dễ dàng gì, một kiếp sống ngắn ngủi sao thật khó khăn. Cuộc sống này ai cũng đã rời bỏ những tầm cao tư tưởng để chạy theo mục đích đồng tiền, tôi thì lạc lối trong những kinh viện xa lạ với những giá trị thực hữu. Tôi 








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...