Thứ Năm, 25 tháng 8, 2022

Gửi lại

Mình đã đến và sống ở SG 761 ngày. Từ những ngày đầu bán sinh bán tử ngoài công viên (Phú Lâm) và rồi gặp được cô Huỳnh Thị Thu Tâm, về làm việc ở CĐ Quốc Tế TPHCM, đến ngày qua với trường THPT Vĩnh Viễn và dạy song song với THPT Đào Duy Anh giữa tâm điểm đại dịch cho đến khi về với CĐ Miền Nam. Sống qua những sống sượng đau thương,  những thăng giáng của nghề, những chan hòa vui tươi lẫn nhọc nhằn vất vả, sống đời trải nghiệm những vinh nhục hận sầu... SG như một dòng sông đã dung chứa nắm muối của mình. Tình yêu đã thăng hoa với nơi đây, nhưng có lẽ duyên trần đã kết thúc, SG ở lại còn tôi sẽ đi tiếp một hành trình không đất hẹn. Những ngày qua tôi đã lặng lẽ nghe tiếng thì thầm của quá khứ, những lời yêu thương lẫn đay đả của những người hiền đã từng kết nối thông qua diễn đàn liên mạng hay trực tiếp bên cạnh. Tôi nghĩ mình chưa cạn vốn liếng tình yêu với chữ nghĩa và đời sống... nhưng lúc này, sau tất cả những chuyện cũ đã qua, những khảo nghiệm đã thấu, tôi muốn cất SG trên gác xép, để hoàn toàn trống rỗng cho những yêu thương mới tràn vào...

Gửi những người ở lại, những thương tổn đã qua, những yêu thương đã từng, những giấc mơ và lý tưởng...bây giờ tôi chỉ biết nói cảm ơn, ơn vì đã đến, nghe, hiểu, va chạm, yêu thương. Tôi trở về, làm một kẻ hoàn toàn vô hại với mọi cọ xát với đời. Sẽ đi đến ngọn đồi cạnh nhà, thắm lại tuổi thơ lần nữa, thả mình trôi theo tiếng sáo mục tử, phủ phục dưới bờ cỏ dày nguyên sinh mà không hề sợ làm run những nhánh cỏ. Có lẽ đó là một điểm tựa, những lưu cửu xanh tươi, những ôm ấp dấu yêu ngọt ngào nhất sẽ thương vớt lấy mảnh tinh thần và trái tim đã vữa nát trong lồng ngực của tôi trong những ngày tháng ly hương.

Cảm ơn SG và không tương hứa một tái ngộ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...