"Chim
bói cá bất mãn kéo co với bình minh giành giật sự sống với người, lươn, rắn
nước cuộc phiêu diêu ngàn năm.
Chảy
về đâu?
Em
giẫy chết trong gương bởi trận cười thế kỷ, thôi mặt người thôi vội múa mi cong
Em
miết thời gian lên dấu khói, mà đâu xóa được dấu vân tay ngoãn mục, mà đâu ngăn
được tiếng nức nở cầu xin Thượng đế, con đường thôi ruột gà, sỏi đá, phân trâu
Em
đã vét nhẵn đấu mồ hôi trên vú mẹ
Lớn
lên
Chòng
chành thác người
Hoàng
hôn em từ buổi bình minh
Rồi
một ngày em phát tài trên đường biên ký ức trái ngực uống cạn trăng dồn mây
thành áp thấp kẻ đường viền trên mắt bão kiêu sa
Em
thôi buồn, mình trần, tóc mây kiễng chân làm tình với sao bên dốc người chạng
vạng
Đêm
đêm giấc mơ mổ vào quả trứng chú vịt con xoè đuôi giục vọng, tưởng che được hết
bầu trời, tưởng mình là đốm thiên di…
Lấp
lánh ước lệ trái vú đam mê quên đường về, những ngón tay búp măng bấm vào đức
hạnh nắn mãi không tan giọt dại khờ.
Một
ngày.
Em
khóc đổ mùa, cố nhào nặn niềm vui đại hạ giá bằng dấu chấm hỏi cổ đại
Chảy
về đâu?"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét