Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2022

"Cô"

Dưới lòng sâu cuộn mình cơn sóng dữ
Trên mặt hồ lăn tăn ngạnh phiến tàn (Cành cây cô độc)

Trời đương dông, bập bùng cơn gió rú
Mọc trên vách ngọn cỏ bồng đơn côi (Cô bồng)

Sâu vắng một nẻo đường khuya 
Quán lẻ (cô quán) chơ vơ tựa sầu cô san (ngọn núi đơn côi)

Hun hút ngõ vắng sâu thăm thẳm
Hắt hiu ngọn đèn (cô đăng) phơi sương trắng

Biển trời khoáng dã mênh mang
Cô phàm (cánh buồm côi) một cánh lạc dòng êm trôi

Một màu bất tận xanh xao
Lẻ loi bóng trắng nhạt nhàu xa xa (cô vân viễn)

Giấc ngủ chìm sâu trong miên viễn
Trồi lên cơn mộng của cô đơn (Cô miên)

Đất bằng một khoảng mênh mông
Cô phong (ngọn gió cô đơn) lẻ bóng dọc ngang giữa trời

Mỏng manh cô nguyệt (trăng lẻ) giữa rừng
Bước chân hối hả cô nhân (người tìm đường cô độc) tìm về

Gác lẻ (cô các) buồn thiu chiều quan tái
Khách đà lên ngựa cô chường (nỗi buồn cô độc) dặm xa














Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...