Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2022

Viết cho những úa tàn

Rồi đây tôi sẽ cắt phăng, quẳng đi một mối lương duyên nặng nghĩa. Nghề dạy học- mơ ước lớn nhất và duy nhất của mẹ và tôi. Buổi hàn vi cơ cực đã khiến mẹ dần quên đi những con số toán học để nuôi tôi khôn lớn. Tôi vào trường Sư phạm, học và ra đời lập nghiệp để thay mẹ viết tiếp mơ ước. Thế nhưng sau một khoảng thời gian kiếm tìm đam mê đúng nghĩa, tôi lại đánh mất chính mình. Tôi đã sống khác, nghĩ khác, học khác, khác biệt và bây giờ như cánh chim chẳng hợp bầy. Biết bay đi đâu giữa mưa dồn gió loạn...



Đã từng có khoảng sống đẹp đẽ với bảng xanh phấn trắng, đã từng nông nổi, bối rối với mục đích bút mực. Nhưng rồi tôi vẫn không tìm được một sự chấp nhận cho thỏa đáng, và tôi đã đánh mất đi ý nghĩa của sự theo đuổi đam mê. Như một cây độc giữa rừng nhiệt đới, tự cảm thấy mình xông ra những tuyệt vọng, thảm thương cho những người hiền đang hiện diện quanh mình.

Tôi ao ước một cái chết êm ái... 

Tôi đã sống đủ rồi chăng? Văn chương, cuộc đời khi qua hệ qui chiếu tâm hồn tôi bỗng trở thành chủ nghĩa bi quan. Tôi là nhà bác luận bi cảm. Tinh thần tôi đã tổn thương yếu ớt, không còn đủ sức để cưỡng chống thực tại. Tôi đã đánh mất sức mạnh tích cực để rơi vào sự cảm thức đau đớn đến róng riết cùng cực.

Trôi dần vào quên lãng, tôi đột ngột đặt một dấu chấm hết tròn trịa, dẫu người nói rằng còn bao nhiêu dang dở đang đón đợi mong chờ. Nhưng sau tất cả tôi đã chột hẳn cảm giác muốn tồn tại.








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...