Con chim nhỏ tội nghiệp trước sự nhạo báng của gió trời, bị đóng băng giữa đường bay và rơi đơn độc. Có thể chim đã cúi đầu trước số phận, dấu máu nhả nhớt loang thấm. Trời thu êm đềm, những chiếc lá vàng héo úa, mòn mỏi hờ hững bám trên cành cây mong manh. Rồi một chiếc lá lén lút, rơi xuống gò đất và xong phận sự xanh tươi của chính mình. Đau khổ ăn sâu vào từng thớ tim. Tâm hồn đã hoàn toàn tắt đi những tưởng hạnh phúc, anh điên cuồng viết những trang đời đẫm nước mắt.
Trống trải một mình nơi gác trọ xa lạ, nhãn tuyến mở rộng cực đại chăm chú vào đoạn dây lửng lơ, có lẽ đó là đặc ân của thượng đế sắp cứu anh ra khỏi vòng tròn khổ đau? Đồng hồ điểm giờ chót, anh choáng váng quàng chiếc thòng lọng vào cổ, mơ màng hình bóng người thân, rồi lặng lẽ đi vào cõi mộng bâng khâng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét