Cho tôi làm khách trốn vé theo hải trình vượt biển đời mặn chát mưu sinh
Cho tôi điểm tựa tin lành thiêu đốt bản năng vớt thương những nỗi niềm
Phơi trải một tâm hồn phì nhiêu giữa túi đời rỗng tuyếch
Tôi là ai? phàm nhân lạt lẽo giữa những vinh thăng của người
Hay một kẻ sa ngã giữa vũng lầy cuồng tín...
Buông ngàn mối lợi hóa rêu phong
Tôi thành giọt sương dưới sắc trời vạn lụy
Để tự hủy mình trong bão táp nhân sinh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét