Tôi nằm trên cầu như bao kẻ hành khất, ngắm nhìn sự phơi bày của khung trời mộng ước. Tôi chìm vào dĩ vẵng của đất trời và khung cảnh. Giấc mơ phơi mở những nỗi nhớ niềm thương.
Hôm nay tôi mơ về ngôi nhà có cánh cửa, mở ra bờ cỏ dày nguyên sinh, có một góc để tựa cằm nhìn ngày mưa nắng trôi qua. Chung quanh tôi là bạn bè yêu mến, đôi mắt lóe rạng những ánh nhìn lạc quan, niềm vui tươi xanh.
Tôi là ai? môt ngọn cỏ bồng, cánh chim bằng hay một mái rạ hương thôn. Tôi là tiếng chim sau cơn mưa đầu hạ, líu lo ấp iu những dấu yêu nồng đượm. Tôi là hạt bụi tỉnh thức đang nhảy múa giữa một thế giới đổi thay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét