Mặt trời thức giấc theo sau rạng đông
Nỗi buồn kết giọt mật hoa
lủng lẳng đu hình trên gân lá
Tôi đứng đó
Một mình
Trên hàng cây tuổi tác
Một cánh vạc chao nghiêng
Bước chân thiên di
Bồn chồn nặng trĩu
Trong cõi phù sinh
Hóa một ánh nhòm
tỉnh thức.
Hạ thấp xuống đất như một tàu tuần tra mặt trời, còn nhiều năm tháng đề bạn đánh bóng tâm trí, linh hồn và cảm nhận thế giới trần trụi này.
Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét