Rút trong sâu thẳm một tập cổ văn
Được chưng cất từ giếng đời trũng sâu
Tự ngàn năm con tạo
Những tàn bạo đã hóa sướt mướt.
Hắn không phủ nhận nữa
Tự để mình trọn vẹn bẩm sinh tính
Giữa lòng vũ trụ- mở ra cái âm hộ khổng lồ
Loài người chui ra
Không cao nhã như thập tự giá.
Nguồn vui vĩnh viễn của Đức mẹ:
Tiềm năng sinh nở
Cuộc đời tự đáy lòng...
Kẻ nào đó- đã nhân danh thiên đàng
Ném bùn nhơ lên dục tình thiết yếu
Để phức tạp luận: một kiếp người giản đơn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét