Tôi bắt đầu viết blog này khi trạng thái tinh thần xuống cấp đến mức độ quái dạng hoang tưởng, chìm đắm trong những dằn vặt, đày đọa, đổ nát, trượt dài trong những đắm chìm tuyệt vọng. Viết như một nổ lực cuối cùng ghi dấu ấn lên mặt đất hiện thực. Viết như cách để tự cứu mình hoặc hủy mình. Tất cả những gì đã qua là quá khứ mà tôi quyết định chôn sâu. Những năm tháng đẹp cùng học trò, giảng đường và những giờ giảng văn, mọi thứ đều đã phui phai trước sự cuồng sát của năm tháng. Bây giờ tôi sống như một mảnh hồn trần cô đơn quạnh quẽ. Tôi đã đi không có niềm vui trở lại, dẫu biết có một nơi bao la tình mẹ đang ngóng nghe, đón đợi tín tức tôi trở về. Tôi đang sống trong ngục thất tinh thần, như nằm chờ giờ chót cho một kết thúc. Tôi muốn cắt đi sợi dây ràng buộc giữa tôi với đời sống, để hoàn toàn im vắng, hoàn toàn biến mất trong cái thực tại bùng nhùng, với những cơn san chấn như có ngàn nhát dao đâm vào thân người héo quắt sa ngã. Người nói, sao phải chết khi đời còn đẹp tươi, phải sống chứ, buông đi những ưu tư, phải hi vọng về một bình minh rựu rỡ. Nhưng trước mắt tôi hiện hữu những cõi mộng, mơ màng sống những ngày đầy cuồng vọng. Những gì đả thương quả tim tôi, để nó không còn lý tưởng. Con tàu đang băng theo hải trình đi về phía của sự chết đắm. Tôi tự mình thấy đã sống đủ để sẵn lòng khất sâu với hiện thực chói gắt.
Hạ thấp xuống đất như một tàu tuần tra mặt trời, còn nhiều năm tháng đề bạn đánh bóng tâm trí, linh hồn và cảm nhận thế giới trần trụi này.
Thứ Tư, 29 tháng 6, 2022
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...
-
Tôi đã tìm đến những mảng tăm tối, trũng sâu nhất của SG, nơi khổ mạn dâm xảo để thấu triệt hơn lời người xưa: "Bắt phong trần phải pho...
-
Mình thuộc mệnh thủy, giãn hạ thủy- nước trong hồ lăn tăn gợn sóng. Nhưng thích "CHỌC TAY VÀO LỬA" để xem "TRÁI TIM LỬA LẠNH ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét