Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2022

Thử làm đề văn Trung Quốc

Kì thi Cao Khảo của Đại Hoa là một kì thi khắc nghiệt bậc nhất thế giới. Trong đó đề thi môn Ngữ Văn khó và hay đến độ khiến thí sinh phải thâu gọn được văn minh đông- tây kim cổ, yêu cầu một bút pháp sắc bén, cô đọng đến buốt giá mới có thể hiểu và biết cách giải quyết vấn đề:

"Hoa có ngôn ngữ của mình, chim có tiếng hót riêng, trong cuộc sống đâu đâu cũng là ngôn ngữ. Những ngôn ngữ khác nhau mở ra thế giới khác nhau, âm nhạc, điêu khắc, lập trình, gene,… thứ nào cũng vậy. Ngôn ngữ làm cuộc sống phong phú hơn, ngôn ngữ diễn dịch sinh mệnh, ngôn ngữ truyền thừa văn minh.

Hãy dựa vào tài liệu đã cho, viết bài văn, dùng góc độ tự do, tự nghĩ đề bài, không hạn chế thể loại, trừ thơ ca, viết bài văn không ít hơn 800 chữ."

                                                         (Đề văn 2018- Tô Giang)

                                                                 ÂM THANH CỦA BẢN NĂNG

Có một thứ cũng mang dáng hình ngôn ngữ, nhưng không phải ai cũng muốn nghe và nghe thấy. Có một thứ mang dáng hình ngôn ngữ nhưng chỉ những ai đủ an tâm tĩnh mịch mới chưng cất được trong ngàn tiếng nói hình sắc lẫn lạc trong lòng thành phố. Đó là âm thanh của những người đang "thực hành làm người" trong đêm hoang khuya khoắt: ÂM THANH CỦA BẢN NĂNG.

Những tiếng rên tụng lạc, những truy hoan khoái cảm, những hân hưởng thuần lành nhất cất lên từ thứ ngôn ngữ lạc điệu đó. Đó là thứ ngôn ngữ nguyên thủy nhất, phi nhân nhất, phi ý niệm nhất và chân thực nhất của con người. Quy giám, kết tội nó là sa đọa chăng? đặt nó ngoài địa hạt ngôn ngữ chăng? Hãy nói lời diệt vong nếu khước từ sự tồn tại của nó, bởi nó là ngôn ngữ khởi đầu của mọi thứ văn minh, mọi điều cao sang, thứ ngôn ngữ của khởi sinh, đồng hành cùng hành trình sự sống.

Âm thanh của bản năng, thứ nghệ thuật được phức hợp từ lý trí- tâm hồn và xác hình, sắp đặt huyền hòa tạo ra nhiều dung dáng. Đó là điều cung kính đáng tôn thờ hơn mọi điều, được thực hiện khi trướng rủ rèm buông, khi mọi âm đời đã tắt. Cũng là lúc buông bỏ mọi áp lực, phiền não, chịu đựng của kiếp ngày chói gắt.

Chúng ta không tôn trọng mình khi thố lộ mình trong trần tục chăng? Khi giao hoan hai tâm hồn đang thực hành một cuộc tế lễ linh đình. Ta không còn nhìn thấy đau khổ, không tán dương cuộc đời bằng những sáo niệm. Đổ ly đời tàn bạo uống chén ngọt ngào, mê tơi một bình quên lãng. Ngôn ngữ của bản năng, thứ ngôn ngữ thông tri một cách sống động nhất. Thứ ngôn ngữ thuộc về hư vô chủ nghĩa.






                                          

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...