Thứ Năm, 19 tháng 5, 2022

Phật trong tôi

Giáo chủ Thích Ca là người của Hoàng Tộc, lớn lên trong gấm cuốn vàng cân và định sẵn sẽ là Chuyển Luân Thánh Vương. Ngài trưởng thành với bầu tâm, sinh lý bình thường, lập gia đình và sinh con đẻ cái nhưng rồi phút chốc hành nhân nẻo vắng vì sự khao khát cao xa mà ở bể dục mờ ảo không thể thụ đắc. Và sau một thời gian thực nghiệm sự tu hành vị Thái Tử đã thành Bụt, hoằng dương chánh Pháp và siêu thăng niết bàn. Ngài đã chứng nghiệm lẽ huyền vi của muôn loài muôn vật để tạo ra một nẻo đường giải thoát cho chúng sinh đang khổ mạn, dâm xảo trong chốn luân hồi chuyển sinh này. Thời đại của Đức Phật đã xa cách mấy mươi ức kiếp. Vạn vật biến lưu, Chánh Pháp dời đổi thành nhiều ngã lối sẽ không còn sự uyên nguyên như thưở khai minh. Tuy nhiên sự chiếu diệu của Chánh Pháp vẫn thuần khiết với những tâm hồn cao thượng. Tâm hồn cao thượng có thể là những người vẫn đang sống đời sống con người, với những hành vi, chi tiết rất nhân sinh nhưng luôn nhìn sự vật với con mắt tương cân, không quá xem trọng cái đau khổ, sung sướng, vinh nhục hận sầu ở đời, để luôn ý thức được sự buông khi đối diện với những thi thố hơn thua trên sân khấu tục lụy.



Tu hạnh không phải là cạo đầu cắt tóc, mặc áo sơ mi nâu và rời bỏ gia đình mà đi ở một nơi nào khác. Tu không phải là ra tay cắt đứt cái giây liên lạc với đời mà đem mình lánh vào nơi am thanh cảnh vắng. Mà tu là sửa, sửa mình ở bất cứ nơi đâu và tham gia vào sự sửa người. Cho nên phàm ai có sự thành thực khao khát cao hơn mọi sự nhục chất ở đời thì đấy chính là chân tu. Người tu là người luôn nhàn tản phong nhã trong tinh thần mặc dầu đang trong cảnh thô bỉ, xấu xa. Tu cũng là tu nghiệp, là chuyên tâm phụng sự, làm tốt công việc được giao, xây dựng những lẽ sống tốt đẹp dựa trên nền tảng của đạo đức, luân lý và giáo lý của Đức Phật. Và sự tu cũng không phải là sự truy cầu, ép mình răn mình một cách quá mức để khát khao chứng đạo. Tôi đọc được từ lời dạy của Phật rằng 33 cõi trời đều là cõi tưởng tri chứ không phải liễu tri, địa ngục hay thiên đàng ở chính nơi ta. Bờ giác cũng vậy, "khổ lạc bất nhị, phiền não ức bồ đề". Đức Phật từng trả lời: Ta đến đây cầu sự VÔ CẦU. Chính vì thế tu là như nước vẫn chảy thành dòng, chấp nhận đục trong, hóa thân thành mưa mây khói sương và tự thanh lọc chính mình...

Với chùa chiền tôi thường xem đó như một nơi để thăm thú, cảm nhận văn hóa, trải nghiệm, quan sát, thực hành phong tục nghi lễ chứ không phải đến để tìm sự tu cầu. Bởi lẽ đã có tâm tu thì không nhất thiết cần một nơi nương náu ẩn mình và thực tế chùa chiền hiện thời rất huyên náo. 

Cũng như sự học có những đứa trẻ vẫn tập trung một cách cao độ không bị phối cảnh can thiệp, còn có trẻ thì nếu ồn ào hỗn độn sẽ không thể chuyên chú. Sự tu cũng thế, ngay ở trong đời thường, khi nghiệm phàm chứng kiến mà nhận định được lẽ đúng sai mới tự sửa phạt mình được, chứ không phải cất mình ẩn mật nơi tịnh vắng.



Địa ngục khi ta buồn đau, cấu uế, khổ sầu, sân hận, ghét oán, hạnh phúc khi ta vui vẻ, lạc cảm, thiện lương và bình tĩnh trước vạn sự xảy ra. Giận giữ vì ta chưa đủ độ tha, buồn phiền vì ta chưa đủ khoáng đạt, bi thương vì ta không đủ kiên cường, áp lực vì ta không đủ khoái hoạt, đố kị vì ta chưa đủ vô tư. Bờ giác ở đâu xa, chính do tâm chúng ta. Căn nguyên của mọi phiền lụy ở đời không phải từ ngoại vi xâm lấn mà từ trong tâm mà ra. Nếu thấy tượng Phật hãy phóng nhãn tuyến chăm chú nhìn lên khuôn dung Ngài, nhẹ nhàng, khinh khái cho một sự mĩm cười. Đừng nói, đừng lạy, đừng vái quỳ, đừng để tâm vọng động là Ngài đã chứng cho cái thanh lặng tuyệt nhiên. "Tâm xuất quỷ thần tri", chúng ta chỉ cần nghĩ thôi là quỷ thần đã thấu, không cần đọc thiết hết mọi bài kinh kệ, gõ mõ khua chuông chỉ khổ làm tâm thêm vọng động, vọng niệm và rời xa với bàn tay Đức Phật mà thôi.

2 nhận xét:

  1. Bài viết hay và sâu sắc! Tôi tin nếu bạn nhập cuộc vào con đường tu hành đạo hạnh Bồ Đề, nhất định bạn sẽ thành công!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kẻ viết thực sự còn nhiều lật trở, trượt trôi, chấp chối chưa thực sự định hình đc tâm linh chính mình trong địa hạt của đạo hạnh. Kẻ viết đang sống rất sống sượng nhưng có lẽ đang trong quá trình đc khảo nghiệm để tẩy gội...Cảm ơn tiên sinh đọc, cảm ngộ về những "ngộ nhận " của kẻ viết.

      Xóa

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...