Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2022

Sớm mai nghe đặng Trịnh- chiều thác cũng yên vui

1. Tìm trên non ngàn 

Tìm trong vô thường

...

Trăng tàn nguyệt tận

Chưa từng tuyệt vọng

...

"Hóa ra em ở"

.....

Dưới chân cội nguồn.

                 Tôi không hiểu về Trịnh ca, họ cũng vậy, những người đây, đó, nọ, kia cũng không ai hiểu Trịnh ca. Và chúng ta vẫn nghe Trịnh, ngâm nga Trịnh trong sự không hiểu đó... Thế nhưng Trịnh vẫn là cái đẹp nhói tim, giúp niềm vui sống thức giấc và vươn vai trong ta, đó là bình minh cho những kẻ ngã lòng, là liều thuốc thần kì nhất tạo hóa để chữa lành mọi sống sượng, đau thương của cuộc đời.

                  Đừng nói, biểu lộ, thẩm bình gì thêm nữa về Trịnh, bởi Trịnh vốn đã tự cất lời thay cho tất cả những ai đang ghé nghe, đón đọc nó. Lời ca "Dưới chân cội nguồn" khiến ta liên tưởng đến thành ngữ "lá rụng về cội"...

2. "Con TINH yêu thương vô tình chợt gọi/ lại thấy trong ta hiện bóng con người": Chỉ Trịnh mới biết về con yêu thương đã tu luyện thành TINH (yêu tinh) từ ngàn vạn năm và truyền đời báo kiếp...Thị Nở nhìn trộm bà cô, nhìn mọi người xung quanh, nhìn nhanh xuống bụng và tưởng về chiếc lò gạch cũ bỏ không và vắng người lại qua. Phải chăng, đó là, con tinh yêu thương, đã, vô tình, chợt gọi...bổng thấy trong ta, hiện bóng con người.


3. Ví cánh cò cánh vạc như thân phận người phụ nữ tảo tần hôm sớm, với đức hi sinh và sự nhẫn chịu cao vợi thì trong văn thơ trăm vạn quyển của thế gian đã ví rất nhiều, rất mực và rất hay. Thế nhưng ví cánh cò cánh vạc như một người thiếu nữ "Như cánh vạc bay" thì chỉ có trong Trịnh ca. Mong manh, nhẹ nhàng: Vai em gầy guộc nhỏ/ như cánh vạc về chốn xa". Và không biết chốn xa xôi đó, nơi bến đổ "khuất mờ" có vui chăng? Phận người con gái như cô vân, ngạnh phiến đơn côi, dạt trôi sớm khăn gói theo chồng và âm thầm nén nổi nhớ nhung về cội nguồn sinh dưỡng. Như cánh cò, cánh vạc bay về chốn xa. Và với miền dự cảm của "CON TINH YÊU THƯƠNG" người ở lại đã thấy/ nghe/ thấu những giọt lệ của cánh cò cánh vạc "rớt xuống thành hồ nước long lanh". Để rồi một ngày vạc thảng thốt bay lên trời cao cho đến khi lánh hẳn đường mây...







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...