Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2022

Tản mạn

Thứ 7 nguội lạnh, mưa chợt đến, từ phòng X của trường CĐ Y có một thanh niên trí thức đang chống cằm, tựa mũi cửa sổ nhìn ngắm diện mạo của những giọt nước rơi lã chả, đám xe cộ xô đuổi nhốn nháo, nhịp sống của một đô thị đang kì mưng mủ những khởi loạn phát triển thật xao động, khiến cho những ai còn tha thiết sống đời tản mạn bỗng chốc bàng hoàng.

Đã lâu rồi thời gian mới tơi giản cho tôi được soi lại chính mình. Đã lâu rồi tôi với được bình tâm ngồi yên với giấy cũ, chữ tàn, đẽo tạc, ngâm ngợi, trò chuyện, đối thoại với chính mình. Ngẫm lại những quên lãng, dở dang, những hiện tồn của thương- yêu- đay đả trong quá khứ đã gói cất, bỗng lật- dựng vách thành che chắn tâm can cách ngăn với những sự kiện nhân sinh ngoài kia.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...