Thứ Năm, 12 tháng 5, 2022

Mẹ!

Mái tóc rối, thờ ơ gương lược thơm mùi lá chanh lá sả, khuôn mặt trái xoan vẫn tròn đầy dẫu bóng hoàng hôn đã phủ dần lên đôi vai. Mẹ vẫn đồng bãi sớm hôm, với giỏ cua mớ tép bên hông, trở về trong bóng chiều chạng vạng với nổi khắc khoải khôn nguôi. Mẹ vẫn chất phác thuần túy, môi mắt người vẫn nhợt nhạt tự nhiên dẫu bạn bè đồng trang lứa, cùng hương thôn đã biết kẻ mày tô son để đua chen...Người vẫn thế: vén khéo, hi sinh, nhẫn chịu, ánh mắt buồn đầy ưu uất, chôn chứa những ước mơ đã từng (mẹ đã ước được làm cô giáo dạy toán như các dì, cậu nhưng phận em út đành ở nhà chăm thầy u cho anh chị đi ra). Mẹ vẫn là một người nông dân, sớm hôm, khuya khoắt mưu sinh bên bếp lửa với những nồi rượu nếp hương quê...



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

  Nam cao, nhà văn “ưu việt”. Người bạn đồng minh muôn thưở của những người nông dân khốn quẩn, những kiếp sống lao khổ, những linh hồn bị l...