Để viết về nỗi đau tôi cần nhiều hơn một rừng trúc. Tôi luôn hồ nghi về niềm hạnh phúc trong cuộc sống và luôn tự hỏi: liệu có nơi nào trên trái đất này không sầu, không khổ nói nghe coi? Có những đêm cuối tuần sau một ngày "gõ móng", tôi thấy mình cần hăng hái phức hợp với đời sống. Nhãn tuyến chăm chú nhìn vào những hiện hữu. Thành phố lưu vạn bước chân người buôn bán ngược xuôi. Tia qua mắt tôi những người, những đôi mắt nói cười trí trá. Những đứa trẻ thương hoang đang lần tìm sự sống nơi ngã tư đường phố, những người vô gia cư nằm ngồi lê thê khuất lấp bên lề, những cô gái điếm mòn mỏi đứng gác dưới chân cột đèn...Đó là những kiếp sống trong vạn kiếp người đang bấp bênh, trượt trôi, chấp chối, tù đày, vương vãi trong "hòn ngọc viễn đông" này! Đó là những sinh mệnh đang giãy giụa trong gian nan bỉ cực. Tôi đã nghĩ về họ rất nhiều, khóc cho họ biết bao nhiêu và rủa nguyền ai đó đã làm họ nên nông nỗi này. Nhưng định mệnh là hàm số của một bài toán siêu hình, bài đại số đó là ẩn số hoặc là đáp số khôn cùng mà con người không thể nào lý giải được. Chẳng có một bản cáo trạng nào có thể buộc tội được trời đất và đưa "hắn" ra trước vành móng ngựa để nhận sự khoan hồng của những nạn nhân nhân sinh đó. Con tạo vẫn đùa ác với người, như cú đùa ác của gió trời với một cánh chim nhỏ tội nghiệp.
Sài Gòn ai cũng bận rộn tự thương cho bản thân đâu còn thời gian mà thương người khác. Và chính tôi đã không chấp nhận cái định luật bất thành văn của đời sống nơi đây, cho nên tôi luôn rơi vào trạng thái mất thăng bằng, gãy đổ và nghênh lệch. Giáo dục tư thục vốn là nơi chất xám được ngã giá một cách triệt để và khốc liệt như thương trường, ranh giới chuyên nghiệp là thứ cần được tuân thủ mới có thể thực hiện mục đích cuối cùng là đổi chác bán mua, sinh lời và lợi nhuận. Ngay từ đầu khi mới vào nghề tôi đã xóa bỏ những giới hạn, muốn am tường, ăn sâu vào cuộc sống của từng học trò, để rồi tôi buộc/ bị/ được chứng kiến những góc khuất buồn tối, u hoài. Một cô bé sống với người bố suốt ngày say sưa trong một gác trọ ủ dột, thân hình gầy guộc, ánh bắt lạc lỏng, có đôi ba những vết rạn nứt trên cánh tay. Một câu bé theo mẹ tha hương đi về trong đêm tối với gánh hàng hoa.... Sẽ có những bữa đói, bữa no, những gánh mưu sinh ghì nặng lên đôi vai gầy của những phụ huynh của tôi. Thế nhưng, học giá là thứ duy nhất để một cơ sở tư thục tồn tại sau dịch, vậy nên phải dấu đi tất cả những chứa chan lặng lẽ để làm sao buộc các em trả được khoản phí không hề nhẹ của nghiệp đèn sách.
Thế rồi, tôi cũng quen nhàm với sự dung phàm khốc liệt của đời sống xã hội. Những cảm thức ào ạt của nội tâm dần dần vơi cạn để nhường chỗ cho những tôi đòi thực hữu mới. Tôi sống duy lý hơn, dày dạn hơn, tôi cặm cụi đẽo tạc, tạo nặn, đan dệt một cái tôi khác, đầy hành vi con người và bỏ đi những phần cảm xúc lân mẫn ưu uất. Tôi biết rằng những đau khổ của người mà tôi không thể tỏ tường sẻ chia thì nên chọn cách im lặng để thấy lòng mình thuần giãn. Ở đời cái gì cũng cần một chừng mực kể cả sự yêu thương. Càng truy cầu thì sẽ bị cái truy cầu làm khổ, càng cưỡng cầu thì sẽ bị đọa lạc trong cơn khát nhân dục. Và cuộc đời mỗi người đều phải dẻo dai níu chịu, nỗ lực sống sót, biết cân bằng mưu cầu dục vọng đó là cách để thoát được những yếu thế và yếm thế. Tôi bắt đầu đeo lên một tấm kính vũ trụ quan, nhân sinh quan mới mẻ, không còn nồng nàn, bức thiết quá chừng với những thay đổi của thời cuộc, cũng như những cảnh huống nhân sinh đầy rẫy khổ mạn. Tôi bắt đầu biết nở nụ cười máy móc hơn, biết nói những lời rỗng cảm hơn, biết chừng mực hơn trong thể hiện quan điểm về tình yêu và bi kịch. Tôi nhận ra mình chỉ là một lạp tử nhỏ bé và chỉ cần chuyển động đơn điệu, bình yên và không cần hô hét đòi sống một đời sống ý nghĩa. Tất cả như thế là đủ, ngày ngày lên lớp trò chuyện với trò một cách trìu mến, sau giờ làm việc trở về bên cửa sổ ngắm khói hoàng hôn, viết lách, thỉnh thoảng có những cuộc vui không quá ồn ào với bạn bè. Trả lời gọn gàng, vừa phải những lời thăm hỏi của những người hiền quanh tôi, dành năm phút mỗi ngày nói chuyện với mẹ về những chủ đề đơn điệu, nhặt nhạnh nhỏ bé nhất của cuộc sống, ví như hôm nay ăn gì, nhà có mưa không, đã gặt được bao nhiêu lúa, gà đẻ nhiều trứng chăng...
Và tôi đang lựa chọn một định nghĩa về thiên đường trong mười tôn giáo lớn nhất của thế giới, để nương tựa về mặt đức tin, dẫu tôi vẫn nghĩ mọi hiện hữu chỉ là hư ảnh. Nhưng đôi lúc phơi trải giữa mênh mông chuyển dời của sự đời không tránh khỏi những nỗi niềm bạc lãnh, cần lắm những phép màu của tín ngưỡng để hơ sưởi cho mảnh hồn trần quạnh quẽ cô đơn...
còn tiếp,,,
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét