"Hỡi thế gian tình là vật gì
Mà khiến sinh tử tương hứa
Trời nam đất bắc song phi nhạn
Cổ thu mấy mùa hàn sương
Hoan lạc thú, biệt ly sầu
Nỗi khổ chứa đầy tình tương tư"
Giang hồ với vô số những cảnh đao kiếm loạn đả, thế nhưng luôn chứa chan tình hận thái cổ, tựa băng lạnh ngàn năm đông kết trong nỗi quỷ khốc thần sầu. Và một khi không còn đủ sức dung chứa thì nứt tách, rỉ ứa nơi đầu tên mũi kiếm để hòng phóng thoát những hận thù giăng nối huyễn ẩn trong địa mộ tâm linh. Hình ảnh đạo cô họ Lý, giết người dứt khoát đã minh chứng về cơn điên hận thống thiết nhất của con người đều khởi sinh, đột phát từ lối ái đường yêu trong vạn nẻo nhân sinh.
Lòng si tình được trả đáp bằng những phụ rẫy phũ phàng đã khiến nhân tính phui tàn và nàng trở thành một đạo cô khát máu, bạc cảm với chiếc phất trần cùng hình dung trắng lạnh vô hồn. Thống ngự trong tâm những cơn nộ khí xung thiên. Lý Mạc Sầu đã nuốt lệ vung gươm gây nên những oan trái tang thương chỉ vì một kẻ bội lãng. Đoạn cuối cuộc đời sau những đắm ải triền miên, trong lửa đói khát nàng đã trúng độc hoa tình và chết trong ngọn đuốc hỏa táng nơi thung sâu non cùng. Với tiếng cười cuồng ngạo, gương mặt chói gắt và khuôn miệng vẫn ngâm ca: "Vấn thế gian tình thị hà vật/ trực giao sinh tử tương hứa..." cho đến khi khuất biệt hư vô, mang về hoàng tuyền một nỗi u hồn cốc, đồng vọng một lời nguyền trung cổ: ÁI SINH HẬN_ TÌNH SINH VONG.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét